Avatar chim cánh cụt dưới góc phải đang nhảy nhót, ngón tay Sở Tô khẽ động nhấn đúp nó.
Trầm Tiêu: Lão đại, có onl không.
Trầm Tiêu: Tâm tình không tốt sao? Xảy ra chuyện gì?
Trầm Tiêu: Nếu không tiện nói cũng không có việc gì, đừng không vui.
Thấy Trầm Tiêu gửi tin nhắn tới, Sở Tô nghĩ nếu mình không có đoán sai đối phương chắc cũng là thấy được cái weibo cậu mới đăng kia, ở trong lòng cậu đối Trầm Tiêu tựa hồ không có gì là không tiện nói, chỉ là có một vài chuyện đặt ở trong lòng quá lâu cậu không biết phải mở miệng như thế nào, những chuyện kia cũng chỉ có Lâm Tưởng Thất và La Thiếu Hằng biết mà thôi, cậu cũng không hi vọng dùng những thứ này đổi lấy sự đồng tình của người khác hoặc là ánh mắt khác thường khác, cho dù người kia là Trầm Tiêu.
Văn Ý Tô: Không có việc gì.
Bên kia Tiếu Thần đối với tin nhắn reply của Sở Tô gửi cho mình liền trầm mặc một hồi, từ lúc nãy sau khi ở weibo nhìn thấy tâm tình cậu đăng hắn cũng cảm giác đối phương nhất định là đã phát sinh chuyện gì rồi, lập tức không chút do dự gửi tin nhắn cho Sở Tô, tuy rằng câu trả lời cũng là nằm trong dự liệu, thế nhưng cái loại cảm giác bị Sở Tô chận ngoài cửa này khiến cho hắn có chút bất đắc dĩ, bất quá hắn cũng biết có một số việc không thể gấp được, đây chỉ là vừa mới bắt đầu.
Trầm Tiêu: Có tiện lên YY không?
Văn Ý Tô: Được, đi nơi nào?
Trầm Tiêu: Kênh YY Hội Thanh có căn phòng dành riêng cho tôi, đi vào đó đi, đem tên mã giáp của cậu sửa lại một chút, lúc này phòng chừng có rất nhiều người treo máy, tên phòng là: hscx, mật khẩu 0987.
Văn Ý Tô: Được.
Sở Tô lên YY sau khi tiến vào kênh YY Hội Thanh đem tên đổi trở lại lúc ban đầu là chữ cái [S], quả nhiên như Trầm Tiêu nói, mới vừa đến phòng tiếp khách liền thấy treo áo may – ô đầy phòng, căn phòng của Hội Thanh có rất nhiều, Sở Tô nhảy đến khu vực dành riêng cho CV tìm thấy căn phòng Trầm Tiêu nói nhập mật khẩu liền đi vào, sau khi tiến vào liền phát hiện Trầm Tiêu đã ở bên trong phòng, tên Trầm Tiêu cũng đổi thành [X], rà chuột vào hình avatar cũng chính là mặc định rất lâu từ trước trong YY, Sở Tô phát hiện đối phương tựa hồ rất lười đổi cái này, avatar weibo cũng là một mảnh trống rỗng.
Sở Tô nhìn áo may – ô của mình cùng Trầm Tiêu dựa chung một chỗ, một là [S] [X], cả phòng chỉ có hai người bọn họ.
"Là Lão đại phải không?" Căn phòng an tĩnh vang lên thanh âm dò hỏi của Trầm Tiêu.
Văn Ý Tô: Phải, Tiêu ca chào buổi tối.
Sở Tô trên màn hình gõ một câu trả lời Trầm Tiêu, kéo ra ngăn bàn lấy tai phone cắm vào, mới vừa đeo tai phone liền nghe thấy thanh âm Trầm Tiêu truyền đến.
"Tôi thấy weibo." Đối phương nói một câu như vậy, vừa nói chính là nguyên nhân vì cái gì hỏi cậu.
Văn Ý Tô: Ừ.
Sở Tô sau khi gõ xong chữ này bên kia tai nghe yên lặng một trận, đoán chừng là đối với tin nhắn trả lời không nóng không lạnh này của cậu không biết phải mở miệng như thế nào, cái loại khoảng không trầm mặc này khiến cho lòng Sở Tô có chút không biết tư vị, nghĩ muốn nói thêm gì nữa nhưng không biết phải biểu đạt như thế nào, ngón tay trên bàn phím dừng lại hồi lâu cũng không có gõ xuống nữa, chính mình chưa bao giờ là một người giỏi biểu đạt, ở trên chữ viết có thể hạ bút thành văn, viết lách như nước chảy, nhưng ở trước mặt người mình tâm tâm niệm niệm nhiều năm như vậy này tựa hồ bất kể là như thế nào ngôn từ đều có vẻ quá mức đơn bạc, tổ chức không được ngôn ngữ thích hợp nhất, vô pháp đem tâm ý của mình đơn giản nhất truyền đạt cho hắn, cũng vô pháp cho hắn biết mình không muốn nhắc đến những quá khứ đó.
"Không muốn nói cũng không có quan hệ gì, thế nhưng đừng không vui." Thanh âm Trầm Tiêu vang lên lần thứ hai, xuyên thấu qua internet truyền tới trong tai, mang theo ý tứ hàm xúc trấn an.
Văn Ý Tô: Được, cám ơn Tiêu ca.
Tiếu Thần ngồi ở trước màn hình nhìn Sở Tô lễ phép nói cảm ơn có chút bất đắc dĩ, đột nhiên phát hiện có đôi khi quá mức lễ phép cũng không phải là một chuyện tốt, nói rõ đối phương cùng chính mình vẫn là quá mức xa cách, nếu như có thể, hắn càng không muốn nghe thấy Sở Tô đối với hắn nói các loại lời nói cảm ơn hoặc là xin lỗi, như vậy có vẻ quá xa lạ, mặc dù nói hai người hiện tại loại tình huống này của Sở Tô cũng là hợp tình lý, trước kia không hiểu rõ tâm ý của mình không cảm thấy có cái gì, một khi hiểu rõ liền cảm thấy vẫn không đủ.
Sau khi gửi xong câu cám ơn kia trong tai nghe lại không có âm thanh, yên tĩnh đến hầu như Sở Tô muốn cho là tai nghe hoặc là máy tính của mình xảy ra vấn đề, vươn tay điều chỉnh âm lượng phát hiện vẫn là như vậy, mặc dù không có tiếng nói, thế nhưng sau khi mở lớn âm lượng có thể nghe thấy tiếng vang nhỏ nhẹ ở bên kia của đối phương, như là thanh âm ngón tay gõ gõ mặt bàn, một cái rồi rồi lại một cái phi thường có tiết tấu.
Sở Tô cảm giác hôm nay đại thần cùng bình thường không giống nhau, cậu cảm giác mình hẳn là nên nói cái gì, nhưng trong lúc nhất thời cũng không biết phải nói từ đâu, cậu cũng muốn hỏi Trầm Tiêu ba ngày nay có phải là đã xảy ra chuyện gì rồi hay không, đối phương chỉ nói trong nhà có việc, chính mình chủ động hỏi có thể quá mức liều lĩnh hay không, Tô Tiểu Quai có chút phiền muộn quấn quýt, vì vậy hai người cứ như vậy giằng co tiếp.
"…" Sau một hồi đối phương khẽ thở dài, trong tiếng thở dài mang theo tâm tình khiến Sở Tô không hiểu, cậu còn chưa kịp để ý đó rốt cuộc là cái gì lại nghe thấy Trầm Tiêu gọi cậu một tiếng, "Tô Tiểu Quai."
Sau khi Sở Tô nghe thấy ngây ngẩn cả người.
Tô Tiểu Quai.
Trầm Tiêu gọi không phải lão đại, cũng không phải Văn Ý Tô, mà là Tô Tiểu Quai.
Văn Ý Tô: Kêu thêm lần nữa.
Phản ứng qua đi cậu chậm rãi ở khung chat gõ xuống câu này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!