Tiếu Thần dừng lại ở cửa thư phòng lầu ba gõ cửa một cái, nghe thấy bên trong truyền đến câu "Đi vào" mới đẩy cửa bước vào, thư phòng của Tiếu Tông Vũ rất lớn, toàn bộ diện tích gần sáu mươi mét vuông, bố trí thiết bị rất phục cổ, hầu như tất cả trang trí và dụng cụ sách đều là gỗ thật, Tiếu Thần đi vào liền thấy cha mình ngồi ở bên trong bàn sách lớn, trên bàn đặt một cái laptop, thần tình nghiêm túc đang tra tìm vật gì vậy.
"Ba." Tiếu Thần đi tới, gọi ông một câu.
"Ừ." Tiếu Tông Vũ thấy hắn liền dừng lại động tác trong tay, đem laptop chuyển đến ý bảo hắn xem, "Ta và mẹ con chuẩn bị đi tuần trăng mật một chuyến, nhiều năm như vậy cũng không có thời gian mang bà ấy đi khắp nơi chơi, con xem giúp ta một chút lúc này chỗ nào thích hợp du lịch."
"…" Khóe mắt Tiếu Thần co rút, từ lúc hắn trở lại tiếp nhận "Hoa Khải", cha của hắn hàng năm đều mang theo mẹ hắn đi hưởng tuần trăng mật một chuyến.
Vì vậy hai cha con cùng nhau thảo luận hành trình du lịch, xác định thời gian địa điểm.
"Được rồi, liền nơi này đi, chờ chân lão gia tử lành rồi ta liền dẫn mẹ của con đi chơi một hồi." Tiếu Tông Vũ cũng cảm thấy không tệ, đem laptop để qua một bên, biết Tiếu Thần mới từ chỗ lão gia tử qua liền hỏi, "Ông nội con thế nào rồi? Hôm nay tính tình không lớn như thế nữa đi?"
"Không sai biệt lắm, tính tình ông nội cứ như vậy." Tiếu Thần cười cười.
Sau đó hai người tiếp tục hàn huyên tiến độ một ít hạng mục sắp tới trong tập đoàn, còn có vận hành thị trường hải ngoại năm nay, Tiếu Tông Vũ đối năng lực của con trai mình rất hiểu rõ cũng rất yên tâm, cho nên mới dám ở năm thứ hai Tiếu Thần trở về liền hoàn toàn ủy quyền cho hắn, "Hoa Khải" hôm nay trong tay Tiếu Thần càng ngày càng hưng thịnh, ông coi như là chân chính yên lòng.
"Đúng rồi." Sau khi trò chuyện công việc xong Tiếu Tông Vũ mới nhớ đến việc tư liền hỏi, "Chuyện đó ông nội con nói như thế nào rồi?"
"Chuyện gì?"
"Chính là chuyện con dâu của ta a, có cô gái vừa ý chưa?" (Vừa ý gái thì không có trai thì có một rồi đó cha Tiếu ak)
Tiếu Thần: "…"
"Ba, ba đừng hồ nháo như ông nội, con tự có chủ trương." Tiếu Thần đỡ trán, một người hai người chính là nháo cái loại gì?
"Cũng không thể nói như vậy." Tiếu Tông Vũ không đồng ý nhìn hắn một cái, nghiêm túc nói, "Con năm nay cũng hai mươi tám rồi, cũng nên nói chuyện yêu đương đi, con xem Ấu Ninh cũng không còn nhỏ, nha đầu kia hiện tại cũng vội vàng làm cái công việc kia của nó, hai đứa các con luôn có một đứa khiến cho ta bớt lo đi."
"Đúng rồi, nói đến Ấu Ninh nó có nói lúc nào trở về không?" Tiếu Thần ngăn trọng tâm câu chuyện, tuần trước Tiếu Ấu Ninh cùng bạn học đi Cổ Thành còn chưa có trở lại, cho nên chuyện lão gia tử té bị thương cũng không thông báo cho cô biết, nếu không nha đầu kia liền không thể không phi gấp trở về.
"Nói là ngày mai sẽ trở về."
"Dạ." Tiếu Thần gật đầu nói, "Ba, con chuẩn bị đến công ty một chuyến, buổi tối có xã giao sẽ không quay về bên này, ngày mai con sẽ trở về thăm lão gia tử, không có chuyện gì con đi trước."
"Được."
Tiếu Tông Vũ nhìn bóng lưng của hắn thở dài, con trai của người khác dù sao vẫn sợ không có chí tiến thủ, nhà ông ngược lại quá cầu tiến, cháu chắt bạn của mình đều chạy đầy đất, càng lớn chút đều đã biết mua xì dầu rồi, hai đứa nhỏ nhà ông đều còn không biết duyên phận đang ở phương nào.
Thời gian nghỉ ngơi lớp 1403 khoa tiếng Pháp.
Sở Tô ngồi ở vị trí gần cửa sổ một tay chống cằm một tay xoay bút, hôm nay phòng học của bọn họ ở lầu bốn, từ góc độ này nhìn ra ngoài vừa vặn có thể thấy lầu dạy học bên cạnh sân bóng rổ, trên sân bóng rổ có hai nhóm người đang chơi bóng, một quả bóng rổ màu đỏ trong tay bọn họ có thể chơi đến choáng váng, thời gian bây giờ là bốn giờ rưỡi chiều, tháng năm ánh nắng nhiều nướng một vùng đất tựa như không muốn sống, Sở Tô nhìn thiếu niên chạy trốn, tâm cảm thấy thanh xuân của bọn họ đã bị thiêu đốt.
"Sở Tô, Sở Tô!" Bên cạnh ngồi một người, kêu cậu hai tiếng.
Động tác trong tay ngừng lại, đem bút đặt ở trong sách vở, Sở Tô quay đầu liền thấy lớp phó ngồi cạnh mình, Lúc Dao Dao.
Cô gái này đang cầm tablet xoát cái gì, sau khi thấy cậu xoay qua vẻ mặt hưng phấn nói với cậu, "Sở Tô a, cậu lại bị treo BBS rồi!!"
Sở Tô: "…"
Bị treo BBS cậu hưng phấn như vậy là vì cái gì hả?
Nói đến BBS vườn trường C đại cũng là một kỳ ba, ở trong các trường đại học trước xếp hạng BBS C Đại xếp đầu bảng, bên trong sinh động so với thủy quân trên mạng vô số kể, làm một trong những trường nổi tiếng lịch sử đã lâu, C Đại có lẽ là lúc trước liền thành lập diễn đàn dành riêng vườn trường, bất quá ngay từ đầu chỉ là mấy việc nhỏ nhặt, không có hệ thống quản lý chính quy, trang chủ tạp nham không thứ tự, sau đó lại từ từ phát triển thành hệ thống chính quy, thành lập bộ phận chuyên quản lý diễn đàn, bộ phận chia thành mấy tổ, phân biệt đối diễn đàn chỉnh đốn và thiết kế diễn đàn, từng bước đề cao chất lượng và trình tự của diễn đàn.
Lục Dao Dao nói Sở Tô lại bị treo là bởi vì Sở Tô đã không phải là lần đầu tiên lên BBS rồi, từ lúc cậu nhập học huấn luyện quân sự thì bị người chụp ảnh nặc danh phát đến BBS, đến đại biểu trường học tham gia diễn thuyết thi đấu nhận được giải nhất, rồi đến học kỳ năm thứ nhất đại học kết thúc bảng xếp hạng học tập toàn bộ đều đứng thứ nhất, BBS đều có chuyện về cậu bị nổ tung, thậm chí còn có người mở một topic riêng chuyên vì Sở Tô post bài, cập nhật một ít chuyện có liên quan đến cậu.
Mà lần này Sở Tô lên BBS là bởi vì lần trước thời điểm cùng bạn học lớp khác quan hệ hữu nghị lúc nướng cá bị chụp trộm, toàn bộ hành trình đều phát lên.
Lục Dao Dao đem tablet đưa đến cậu liếc mắt nhìn liền thấy được cái tiêu đề bát quái của diễn đàn làm cho không đành lòng nhìn thẳng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!