"Lão đại, đã ngủ chưa? Hửm? Ngủ không được sao?"
"Như vậy a, nghe nói đếm cừu có thể giúp dễ ngủ, tôi đếm cừu cho cậu nha…"
"Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu, bốn con cừu, năm con cừu … sáu mươi, ây da, đếm tới bao nhiêu con rồi nhỉ? Hửm? …. Sáu mươi bảy con cừu, sáu mươi tám con cừu …. Chín mươi tám con cừu, chín mươi chín con cừu, một trăm con cừu, lão đại, cậu đã ngủ được chưa? Còn chưa có sao, tôi đây tiếp tục đếm, một trăm lẻ một con cừu, một trăm lẻ hai con cừu …."
"Hai trăm chín mươi bảy con cừu, hai trăm chín mươi tám con cừu, hai trăm chín mươi chín con cừu, ba trăm con cừu, a, nguyên lai đã ngủ rồi sao, thế thì ngủ ngon, mơ đẹp."
"Lão đại, đã ngủ chưa? Hửm? Ngủ không được sao?"
"Như vậy a, nghe nói đếm cừu có thể giúp dễ ngủ, tôi đếm cừu cho cậu nha…"
Sở Tô nằm trên giường tai mang phone nghe thanh âm trầm thấp của Trầm Tiêu đếm cừu cho cậu nghe xong một lần lại lặp lại một lần bất biến, thanh âm đối phương ôn nhu khiến cho đáy lòng cậu mềm thành một mảnh, lăn qua lộn lại trên giường mấy vòng vẫn là không buồn ngủ, từ lần trước ở hiện trường YY Trầm Tiêu lâm thời có việc sau khi logout đã qua ba ngày rồi còn chưa có xuất hiện, lúc đó Trầm Tiêu logout quá nhanh cậu căn bản không kịp hỏi đối phương đã xảy ra chuyện gì.
"Tám mươi con cừu, tám mươi mốt con cừu…."
Headphone không ngừng truyền đến thanh âm đếm cừu của Trầm Tiêu, thời điểm Sở Tô trong mông lung ngủ mất nghĩ biết đâu ngày mai đại thần lại xuất hiện cũng không nhất định.
Nhà lớn Tiếu gia
"Ba –"
Thanh âm rơi xuống nhỏ nhẹ, sau khi Tiếu Thần đặt quân cờ trong tay xuống nhặt một mảnh lớn quân cờ của Tiếu lão gia tử.
"Ôi chao ôi chao ôi chao!!" Tiếu lão gia tử, cũng chính là ông nội Tiếu Thần Tiếu Khải Đức vừa nhìn thấy Tiếu Thần giết lão một mảnh quân cờ nhịn không được kháng nghị, "Bỏ xuống bỏ xuống, ta nói con bỏ xuống cho lão tử!!" Nói xong lại muốn đưa tay cướp quân cờ trong tay Tiếu Thần.
Tiếu Thần dễ dàng tránh được tay của lão gia tử lại gần, cầm cờ trong tay để vào trong hộp cờ bên cạnh, quân cờ được làm bằng ngà voi rơi vào hộp phát ra tiếng vang thanh thúy.
"Thằng nhóc nhỏ, con ăn gian!!" Tiếu Khải Đức chỉ vào Tiếu Thần buộc miệng mắng, nhóc con thúi này vậy mà ngáng chân ông, nhìn một khoản mới vừa rồi của nó, giết ông phần lớn thực lực, tuổi còn trẻ đã vậy lại còn quá "thủ đoạn độc ác", ngay cả ông nội mình cũng muốn tính toán, quá làm cho trái tim người băng giá rồi!!!
Tiếu Thần không nhìn gương mặt hổn hển kia của lão gia tử, cười nói, "Ông nội, binh bất yếm trá, khi còn bé ông hãm hại con cũng không ít a, con như vậy cũng là trò giỏi hơn thầy." Hắn nói như có điều ám chỉ, nhắc nhở ông nội của mình càng già càng trẻ con trước kia là dùng kế như nào hãm hại hắn.
"Khụ." Tiếu Khải Đức vừa bị hắn nói như vậy, mặt ông đỏ lên, cứng cổ mạnh miệng nói, "Con nói cái gì, ta như nào mà nghe không hiểu gì hết?!! Không chơi không chơi, phiền muốn chết, con nít bây giờ đều đáng ghét như vậy sao?! Còn để cho ông già ta đây an hưởng tuổi già hay không?"
Thấy lão gia tử mỗi ngày đều ăn vạ Tiếu Thần đã tập mãi thành thói quen rồi, dù sao mỗi lần chơi cờ đến sau cùng đều là loại kết quả này, nghiêm trọng chút lão gia tử này còn có thể lật bàn cờ, phẩm chất chơi cờ xấu đến không đành lòng nhìn thẳng, bất quá lão gia tử nói con nít bây giờ đều đáng ghét như vậy sao, Tiếu Thần ngược lại cảm thấy không phải vậy, chí ít hắn biết đứa trẻ kia thật đáng yêu.
Sau khi nghĩ đến Văn Ý Tô Tiếu Thần nở nụ cười, nhặt quân cờ trong tay chầm chậm đặt xuống, ba ngày không có lên mạng cũng không biết cậu có gửi tin nhắn cho mình hay không, hai ngày trước lúc đang cùng mọi người PIA kịch đột nhiên nhận được điện thoại ở nhà, nói lão gia tử bị té kêu hắn trở về, lúc đó người gọi điện thoại báo cho hắn cũng là mẹ hắn, trong điện thoại cũng không nói rõ ràng, chỉ kêu hắn về nhà nhanh lên, hắn lo lắng xảy ra chuyện gì liền vội vội vàng vàng logout chạy về nhà chính.
Sau khi về đến nhà lão gia tử ở trong phòng của mình cầm gậy chống gõ xuống đất nổi giận không chịu đi bệnh viện, cha Tiếu Tông Vũ cùng mẹ Diêu Tân Ngọc còn có một người làm đứng ở bên cạnh lão gia tử không có biện pháp, quản gia đã thấy hắn trở về vội vã nói rõ tình huống với hắn, buổi tối lão gia tử không cẩn thận ngã xuống từ thang lầu, gãy chân, may là lúc đó đứng ở chỗ không cao, nếu không hậu quả thiết tưởng không chịu nổi, bởi vì Tiếu Đức Khải cự tuyệt đi bệnh viện, cho nên bác sĩ gia đình đã trên đường chạy tới.
"Xem ra cũng không phải rất nghiêm trọng, ông nội vẫn là huyết khí phương cương a." Tiếu Thần vừa vào nhà lại nói một câu, mọi người thấy hắn trở về đều lộ ra ánh mắt nhìn thấy cứu tinh, nếu như nói trong nhà còn có ai có thể kiềm chế được Tiếu Khải Đức lão ngoan đồng này cũng chỉ có Tiếu Thần.
"Ba –!!" Gậy chống hung hăng gõ trên mặt đất, lão gia tử rống lên, "Nhóc con, con nói cái gì?! Con còn biết trở về nhìn ông già ta đây sao, con thế nào không đợi ta tiến vào quan tài rồi hẳn mới trở về?! Con…"
"Ba, người đừng nói loại lời không cát lợi này." Diêu Tân Ngọc vừa nghe thấy Tiếu Khải Đức mở miệng lại nói lời không biết lựa chọn liền vội vã cắt đứt ông, một bên nháy mắt với Tiếu Thần để cho hắn không nên lại cùng lão gia tử cứng đối cứng.
Tiếu Thần không để ý đến ánh mắt đưa đến của mẹ mình, đi đến giường nhỏ bên cạnh ghế nằm của lão gia tử ngồi xuống, cúi đầu nhìn cái chân gác lên cái ghế nệm mềm của ông, chỉ thấy cổ chân và bụng chân sưng đỏ một mảng lớn, không xác định được là bên trong có bị tổn thương đầu khớp xương hay không, từ lúc đầu nhận được điện thoại của mẹ gọi đến hắn thật sợ lão gia tử gặp chuyện không may, một đường chạy như bay vội vàng trở về còn vượt hai cái đèn đỏ, không nghĩ đến sau khi về đến nhà ở dưới lầu lại nghe thấy lão gia tử lớn tiếng, nguyên bản khiến cho tâm hắn luôn buộc chặt cũng để xuống, lượng hô hấp trung khí mười phần kia xem ra không tính là quá nghiêm trọng.
"Con không phải là nghe theo dặn dò của ông sao, không tìm được một người cháu dâu cho ông thì không thể trở về sao?" Tiếu Thần đối Tiếu Khải Đức nói hoàn toàn không thèm để ý, nhẹ bẫng một câu như vậy, đem trách nhiệm hắn không trở về nhà chính toàn bộ đổ lên trên người Tiếu Khải Đức.
Vừa nghe thấy hắn nói như vậy, nguyên bản Tiếu Khải Đức đã trì hoãn tức giận lại tạc mao, trừng hai mắt mắng, "Bình thường sao không thấy con nghe lời như thế, còn cháu dâu, ngay cả cái rắm cũng không có!! Nói ra con cũng không sợ mất mặt, ta đều thay con mắc cở chết được!!"
"Dạ." Tiếu Thần không nhẹ không nặng đáp lời, "Vậy ông xấu hổ hết thay con là được rồi."
"Con!!"
"Ba, không nên tức giận!!"
"Lão Gia Tử xin bớt giận!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!