Di Nhạc: "Kết thúc, tuy rằng đóng mạch, nhưng toàn bộ quá trình tôi không dám thở mạnh a! Loại cảm giác này quá tuyệt vời!"
Mộc Tiểu Cát: "Quả thực quá hay, không nghĩ tới đại thần lâu như vậy không có nhận kịch, lại vẫn nắm chắc đúng chỗ như thế, làm đạo diễn tổ kịch, tôi cảm thấy tôi hoàn toàn không có tác dụng, xin cho tôi tự giác lĩnh cặp lồng đựng cơm ~"
Cật Gia Hữu Đạo: "Đại thần và Tiểu hầu gia thật quá hay, đánh chữ ở công bình đều sợ quấy rối các anh a, em muốn đem màn này kéo vào dự cáo, kế tiếp xem em, em muốn làm một thần cắt nối biên tập ~"
"Tiêu ca và Gia Gia quả nhiên rất lợi hại, bị anh anh chấn nhiếp rồi." Yến Không Động cười nói.
"Quả thực rất lợi hại." Tráng Chí Lăng Dương cũng mở miệng.
"Cảm ơn." Mạc Vong Lưu Niên nói, thâm âm so với vừa rồi càng thành thục hơn chút, không có trong trẻo như vậy, nhưng vẫn rất êm tai như cũ.
"Kỳ thực lâu lắm không có thu âm rồi, mới bắt đầu sợ phát huy không tốt." Trầm Tiêu cũng nói, mang theo ý cười.
Di Nhạc: "Tiêu ca không nên khiêm tốn a, lão đại, anh nên phát biểu ý kiến rồi, anh cảm thấy thế nào ~"
Văn Ý Tô: Rất hay.
Sở Tô ở công bình gõ hai chữ này, quả thực rất hay, hai người Trầm Tiêu và Mạc Vong Lưu Niên bất kể là phương diện tâm tình hay là tiết tấu đều nắm giữ rất đúng chỗ, quan trọng hơn là hai người đều xem qua nguyên tác, hiểu rõ tính cách và biến hóa trong lòng của hai nhân vật trong tiểu thuyết, hai người trong quá trình PIA kịch độ phù hợp cao kinh người, khí tràng chẳng thể nào phân biệt được trên dưới, PIA kịch cùng âm thô không giống nhau nếu như thực lực CV không nằm trên cùng một trục hoành, như vậy sẽ xuất ra hiệu quả phát huy càng vô cùng nhuần nhuyễn, mà Trầm Tiêu và Mạc Vong Lưu Niên hai người vừa vặn là như thế, tựa hồ từ trước đây thực lâu hai người bọn họ phối hợp cũng rất tốt.
Cậu vừa nói xong không bao lâu YY lại nhảy ra khung chat Trầm Tiêu.
CX: Không để cho cậu thất vọng đi, lão đại.
Văn Ý Tô: Không có, rất lợi hại, cùng Bách Lý Kiền trong tưởng tượng của tôi giống nhau.
So với trong tưởng tượng của em càng lợi hại hơn, cũng càng chứng minh em nghĩ không có sai, chỉ có anh mới thích hợp với vai diễn này nhất, đáng tiếc anh là Bách Lý Kiền, mà em lại không phải là Mộ Khinh Y.
Nghĩ tới đây trong lòng Sở Tô hơi có chút thất lạc, cho dù sáng tạo nên Bách Lý Kiền này, cậu vẫn như trước vô pháp cùng Trầm Tiêu đứng chung một chỗ, vô pháp cùng hắn đứng song song nhau.
CX: Vậy là tốt rồi, để cậu đợi lâu như vậy cuối cùng không có cô phụ cậu.
Nhìn thấy tin nhắn Trầm Tiêu Sở Tô có chút buồn cười, không biết nên trả lời đối phương như nào, Trầm Tiêu chỉ là đang nói đến chuyện trao quyền này, mình muốn cũng chỉ là cái này, cậu không biết nếu như Trầm Tiêu đã biết cậu mong muốn là loại không cô phụ nào còn có thể giống như bây giờ hay không, chính là sẽ không, tất cả ôn nhu và thiện ý của đối phương đều là điều kiện tiên quyết không biết nội tâm xấu hổ của mình tìm cách mở miệng.
Trầm Tiêu nói cuối cùng cũng không có cô phụ chính mình, thế nhưng hắn không biết là ở trong lòng của Sở Tô cho dù cô phụ cũng không có vấn đề gì, bởi vì ngay từ đầu cậu đã làm xong chuẩn bị không có khả năng.
Văn Ý Tô: Ừ.
Sở Tô thực sự không biết hẳn là nên trả lười như nào, chỉ có thể lên tiếng.
[YY]
Di Nhạc: "Nếu như mọi người rãnh rỗi toàn bộ quá trình PIA hiện trường kỳ một không phải là mơ ~"
Cật Gia Hữu Đạo: "Không phải là mơ ~"
Mộc Tiểu Cát: "Không phải là mơ ~"
Mao Tiểu Cầu: "Không phải là mơ ~"
"Toàn bộ hiện trường PIA kịch kỳ một có thể không quá thông, kế tiếp sẽ có chút bận, bất quá tôi tận lực sớm một chút đem âm thô thu xong, không kéo tiến độ tổ kịch." Trầm Tiêu nói, tuy rằng không đành lòng cắt đứt huyễn tưởng của các cô, thế nhưng hiện tại ở công ty sản phẩm mới thứ hai của quý, muốn hiện trường PIA kịch toàn bộ quá trình quả thực không có khả năng.
"Xin lỗi, tôi cũng không được, sắp tốt nghiệp tương đối bận rộn." Mạc Vong Lưu Niên cũng mở miệng nói.
"Ai nha, em nói một chút mà thôi a, hai người các anh không nên như vậy, Gia Gia không cần nói xin lỗi a!" Nghe thấy hai người bọn họ nói như vậy, Di Nhạc vội vã biểu thị không có vấn đề gì.
"Đúng vậy đúng vậy, công việc tương đối quan trọng, Tiêu ca và Gia Gia không cần để ý."
"Các anh cho dù là âm thô cũng rất là tuyệt!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!