Chương 32: Pia kịch

Chuyện từ đầu đến cuối chính là như vậy, hiện tại Sở Tô có một loại xung động đem đản* kéo nát hướng theo gió biển bay a bay, cầm điện thoại bên cạnh gửi cho Lộ Dương vừa đi không lâu một tin nhắn.

Lúc này Lộ Dương đang ở trên xe cùng boss đại nhân khen kỹ thuật nướng cá của Sở Tô tốt bao nhiêu, lần sau muốn dẫn boss đại nhân cùng đi nhà Sở Tô ăn, thời điểm đang nói tới bừng bừng bị tiếng chuông tin nhắn cắt đứt, tiếng chuông báo tin nhắn và điện thoại của Tiểu Lộ Tử đều là âm nhạc trong game võng du [Vô Du] cậu đang chơi.

Mở ra tin nhắn vừa nhìn, Lộ Dương phun ngụm, xem nội dung Lộ Dương liền biết Sở Tô đã biết chuyện tốt cậu đã làm.

Người gửi tin: Tiểu Quai, Thời gian ngày x tháng x năm 20xx

–Làm thực sự là tốt, chờ cậu đi công tác trở về chúng ta cần nói chuyện, ha hả.

Ý tứ ngầm trong tin nhắn chính là: Làm thật tốt a, lúc trở về bàn một chút cậu muốn chết như thế nào, ha hả.

Lộ Dương nín cười reply cho Sở Tô một tin nhắn, bởi vậy cũng bỏ quên Trâu Kỳ đang ở bên cạnh lúc nghe thấy tiếng chuông tin nhắn của cậu trong mắt chợt lóe lên tình tự.

Sau khi gửi xong tin nhắn Sở Tô đem điện thoại ném ở một bên, nhìn lịch sử tin nhắn đơn giản là không muốn để ý đám người chẳng phân biệt được nam nữ này.

Di Nhạc: Lão đại ~ anh còn đang onl sao? @Văn Ý Tô

Là Dưa Ca Không Phải Là Tiểu Cúc: Lão đại, chúng ta đến tâm sự cậu cần bạn gái không? @Văn Ý Tô

Khắp Nơi Trên Đất Đều Là Hương Hoa Cúc: A Dưa thắng lợi, lão đại cậu cần bạn trai không @Văn Ý Tô @Thanh Sơn Quy Viễn

Thanh Sơn Quy Viễn: … Thiếu nữ, tuy rằng tớ thích mỹ nhân, thế nhưng tớ là thẳng.

Di Nhạc: Thanh Tử cậu đang trêu chọc tôi sao? Thẳng nam xem tiểu thuyết?

Bên kia Thanh Sơn Quy Viễn sau khi nhìn thấy những lời này mặt liền đỏ, đầu óc không khỏi hiện lên gương mặt người nào đó, mất tự nhiên lắc đầu, ra vẻ thẳng đến không thể rất kiên định.

Thanh Sơn Quy Viễn: …. Xin lấy một loại tâm tính đứng đắn đối đãi hủ nam, cảm ơn.

Tiếu Thần tắt khung chat nhóm độc giả đi, mới vừa rồi Văn Ý Tô giống trước đây gõ sáu dấu chấm im lặng tuyệt đối lại trốn rồi, hắn nhớ tới cùng Văn Ý Tô nói chuyện trong khoảng thời gian này, não bổ nét mặt bây giờ của đối phương đã cảm thấy muốn cười, đem con chuột chuyển qua avatar hình cái đầu của đối phương, tựa hồ có thể hàn huyên một chút chuyện thiếu bạn trai hay không, nghĩ đến chỗ này Tiếu Thần nở nụ cười, hình như là có chuyện như vậy, bất quá quá nóng vội lại sợ hù dọa cậu, ngón tay click duoble mở ra avatar của thiếu niên.

Sở Tô xem lịch sử trò chuyện trong nhóm không ngừng đổi mới, bất quá sau hai chữ "Lăn" mình vừa nói đại thần liền không có nói chuyện trong nhóm nữa, cậu sờ không trúng đối phương có tức giận hay không, chính là Trầm Tiêu cũng không thèm để ý, thế nhưng Sở Tô chính là lo lắng sẽ lưu lại ấn tượng xấu với đối phương, loại tâm tình lo được lo mất lại nắm không chắc, cậu chỉ có ở trên người Trầm Tiêu mới có thể hội qua, cùng so ra, cái loại tâm tình trước đây muốn sờ mà không tới này so với loại tình huống hiện tại càng an toàn hơn nhiều,, bởi vì biết rõ không chiếm được cho nên mới không có kỳ vọng, càng không lo lắng thất vọng, mà hiện tại sau khi từng bước từng bước đến gần đối phương mới phát hiện mình nguyên lai lại muốn nhiều như vậy, dục vọng giống như là miệng cống mãnh thú mở ra, làm cho cậu không bị khống chế.

Có câu nói lòng có thú dữ, xin nhốt cẩn thận.

Thế nhưng cậu không muốn, đối trầm Tiêu cậu cũng chỉ có một cách, đó là cùng chung một chỗ, cùng một chỗ, cùng một chỗ.

Sau khi nghĩ thông Sở Tô nhìn avatar đang sáng của Trầm Tiêu đang chuẩn bị pm đối phương, đối phương lại gửi tin nhắn trước.

Trầm Tiêu: Lão đại, còn onl không? Tức giận sao, xin lỗi, không nên cùng các cô ấy trêu chọc cậu.

Thấy Trầm Tiêu chủ động gửi tin nhắn qua Sở Tô muốn nói cho hắn biết mình không có tức giận, ai biết đang gõ chữ còn chưa có gửi đi tin nhắn của đối phương lại tới, lần thứ hai sau khi thấy tin nhắn đến tâm Sở Tô yên lặng đem chữ mình đã gõ xong xóa bỏ, trong lòng lại ghi Trầm Tiêu một khoản.

Trầm Tiêu: Bất quá đúng là mỹ nhân, tôi nói nghiêm túc.

Trầm Tiêu: Không thì là nam thần được rồi.

Văn Ý Tô: …

Gương mặt bị mosaic các người rốt cuộc là từ đâu nhìn ra được mỹ nhân, Sở Tô vô lực thổ tào.

Trầm Tiêu: Được rồi, đếm cừu đã thu xong, tôi gửi cho cậu nha.

Sau khi Trầm Tiêu nói xong cũng gửi qua một tiệp âm thanh, Sở Tô nhấn nhận, tiệp tin không lớn tải một chút liền xong, mới vừa tải xong Sở Tô liền muốn mở nghe, thế nhưng vừa nghĩ đến còn đang cùng Trầm Tiêu trò chuyện liền nhìn xuống, tối nay lại nghe cho kỹ.

Trầm Tiêu: Không biết phải đếm tới bao nhiêu, tôi liền đếm tới ba trăm con.

Văn Ý Tô: Không có việc gì, anh đếm ba con cũng không thành vấn đề, tôi có thể mở lặp lại tuần hoàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!