Thời điểm thứ sáu tan học Sở Tô và Trầm Lỗi hẹn nhau cùng đi mua bồn hoa, hai người hẹn gặp nhau buổi chiều ở tòa nhà trung tâm khu Bắc đường Tín Nguyên, khu Bắc cách chỗ Sở Tô cũng không gần, dưới tình huống không bị kẹt xe, ngồi xe bus cũng tới gần một tiếng đồng hồ, dù sao cũng là chiếm dụng thời gian của Trầm Lỗi, Sở Tô lo lắng làm cho đối phương chờ liền nói sẽ đi trước nửa tiếng.
Bởi vì không có tàu điện ngầm, Sở Tô lựa chọn ngồi xe bus, đầu đường tiểu khu có trạm xe bus tuyến 101 liền đến đường Tín Nguyên, lúc Sở Tô lên xe cũng không có nhiều người lắm, cậu tùy tiện chọn một chỗ ngồi dựa vào cửa sổ, theo thói quen lấy tai phone bắt đầu nghe hai "Thần khúc" trái táo nhỏ và sáo can ma mà lần trước Trầm Tiêu hát.
Tuyến xe bus 101 có khá nhiều trạm, trên xe có điều hòa làm sạch, tài xế lái xe cũng là nổi tiếng lái ổn định, sau khi dừng tại trạm thứ ba liền đứng đầy người, Sở Tô sợ đến trạm xe không có tiện xuống liền trực tiếp chọn chỗ ngồi cửa sổ ngay lối đi, lúc này lối đi đã đứng đầy người, mỗi lần đến một trạm đều chỉ có lên không có xuống.
Chen xe bus là một kỹ thuật sống.
Nhìn người không ngừng chen chúc lên xe Sở Tô đưa ánh mắt chuyển đến ngoài cửa sổ cảm thán một câu, cũng may có ghi âm của đại thần làm bạn cũng không tính quá buồn chán, Sở Tô đang như đi vào cõi thần tiên đột nhiên bị người đụng trúng cánh tay, sau đó nghe thấy tiếng xin lỗi nho nhỏ, kèm theo chút hoảng loạn, người trên xe bus quá nhiều, cơ hồ là đứng trước ngực dán sau lưng, đụng chạm thân thể là không thể tránh khỏi, cho dù không thích tiếp xúc thân thể cùng người xa lạ, thế nhưng Sở Tô cũng không phải người không nói lý, sẽ không để ý, bất quá cậu ngược lại phát hiện chuyện không tầm thường.
Sở Tô ngẩng đầu nhìn nữ sinh trước mắt không cẩn thận đụng trúng cậu này, sau khi đối phương chạm phải ánh mắt cậu nhìn qua càng khẩn trương, áy náy gật đầu đối với cậu liền dời đi tầm mắt, nhưng sau khi cô lui về sau lại giống như đụng tới thứ gì không tốt lành, chau mày, như là đang tránh né cái gì hướng bên cạnh lại gần thêm chút.
Khi cô không ngừng muốn di chuyển sang bên trái, Sở Tô phát hiện vấn đề, vùng xung quanh lông mày hơi nhíu lại, cậu không chút suy nghĩ chìa tay bắt lấy cái tay làm loạn phía sau nữ sinh.
"Mày đang làm gì?!" người đàn ông trung niên bị tóm được chợt chất vấn.
"Tôi ngược lại muốn hỏi một chút là ông đang làm cái gì?" Sở Tô mặt lạnh hỏi ngược lại, lực nắm cổ tay người đàn ông càng thêm dùng sức.
Trên tay truyền đến đau đớn khiến cho người đàn ông kia chột dạ, nhưng sau khi nhìn thấy bộ dạng của Sở Tô lại tăng thêm dũng khí, để che giấu chột dạ của mình mà gia tăng thêm âm lượng giọng mang uy hiếp nói, "Bớt lo chuyện bao đồng!! Buông tay!! Có tin tao không tha cho mày hay không…"
"Phải không." Sở Tô hừ một câu, đột nhiên từ chỗ ngồi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống người đàn ông nói, "Ở nơi công cộng cư nhiên dâm loạn thiếu nữ vị thành niên, a, bị tống vào đồn cảnh sát cũng không phải là quá đáng."
Người đàn ông cao chừng m65, đối Sở Tô cao gần m8 trước mặt có vẻ lùn không ít, chênh lệch chiều cao khiến cho gã nhất thời căm lặng.
Hành khách trên xe vốn cũng không có biết là có chuyện gì, hiện tại vừa nghe Sở Tô nói như vậy liền lập tức phản ứng kịp, lập tức thừa dịp nhiều người liền đứng ra chỉ trích tên đàn ông trung niên dâm loạn thiếu nữ.
"Đây chính là bại hoại của xã hội a! Nhìn xem này là làm cái chuyện gì a, một xấp dầy tuổi rồi còn có biết xấu hổ hay không!"
"Đúng vậy đúng vậy, ở tuổi này cũng có thể làm cha của người ta rồi, cũng không sợ gieo nghiệp chướng cho con mình!"
"Người như thế nên tống vào đồn cảnh sát, quá thất đức rồi!"
"Hay hay, không thể bỏ qua cho hắn ta!!"
Tiếng dư luận xung quanh càng ngày càng nhiều, người đàn ông nhìn chung quanh một chút phát hiện tình huống của mình rất bất lợi, lại e ngại vì chênh lệch chiều cao với Sở Tô quá lớn, không dám lại hó hé, chớp mắt quay đầu chỉa đầu mâu về phía nữ sinh bị hại, hung tợn hỏi, "Vừa rồi tao có đụng tới mày sao? Nói cẩn thận một chút! Đừng có nhanh miệng, cẩn thận tố cáo mày tội phỉ báng!!" Trong giọng nói mang theo uy hiếp rõ ràng.
Nghe xong lời của gã chân mày Sở Tô nhíu chặt hơn, đang muốn mở miệng, nữ sinh bên cạnh đột nhiên kéo vạt áo của cậu, cúi đầu nhỏ giọng nói với cậu, "Quên đi, em không sao, để ông ta đi đi."
"Có nghe thấy hay không! Buông tay!" Người đàn ông vừa nghe vậy vội vàng quát Sở Tô, muốn giãy ra tay bị cậu chế trụ.
Sở Tô nhìn nữ sinh kia hai giây, buông lỏng tay của người đàn ông trung niên ra, lúc này vừa vặn đến trạm xe bus, sau khi xe ngừng lại người đàn ông vội vàng xuống xe rời khỏi.
"Cám ơn anh." Nữ sinh cúi đầu hướng Sở Tô nói cảm ơn.
Sở Tô ứng thanh không để ý, cậu có thể hiểu được suy nghĩ của nữ sinh, trên người cô mặc chính là đồng phục năm một trường cao trung ở gần đây, đoán chừng là mới vừa tan học học bù, không dám đem chuyện làm lớn cũng chỉ là sợ bị người nọ nhớ kỹ.
"Cô ngồi ở chỗ của tôi nè." Sở Tô nghiêng người sang bên cạnh nhường chỗ ngồi của mình cho cô gái.
"A, không, không cần." Nữ sinh ngượng ngùng cự tuyệt nói, vốn có Sở Tô giúp một chút, cô cũng rất cảm kích, bây giờ còn đem chỗ ngồi tặng cho cô, cô không thể không biết xấu hổ ngồi.
"Không cần khách khí." Sở Tô nói xong câu này liền không nhìn cô nữa, đứng ngay ngắn ở bên cạnh cầm lấy tay vịn.
Nữ sinh nhìn đường cong duyên dáng nơi gò má của Sở Tô, mặt ửng hồng, nhỏ giọng nói cám ơn rồi ngồi xuống.
Khúc nhạc đệm này Sở Tô căn bản không để trong lòng, chờ xe bus đến trạm đường Tín Nguyên liền xuống xe, hoàn toàn không để mắt đến ánh mắt nữ sinh vẫn luôn len lén đặt ở trên người mình.
Bởi vì trên đường kẹt đèn đỏ, sau khi đến chỗ hẹn thời gian chỉ còn có 15 phút, Sở Tô thấy Trầm Lỗi còn chưa có tới liền đến tiệm trà sữa gần đó mua hai ly trà chanh, mùa hè nhiệt độ cao uống trà chanh vừa vặn giải nóng.
Thời điểm mua xong trà sữa trở lại chỗ hẹn liền thấy Trầm Lỗi đã ở đó, Sở Tô bước nhanh đi đến, gọi cậu một tiếng, "Lớp trưởng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!