Chương 24: Thời gian

Hệ thống nhắc nhở: Đối phương từ chối thêm bạn tốt.

Thấy nhắc nhở nhỏ bắn ra, Tiếu Thần sửng sốt một chút, lập tức phản ứng kịp tắt khung cửa sổ trở về kênh YY, suy nghĩ chút lại chọn áo may

-ô Văn Ý Tô gửi pm qua cho cậu.

—Bạn nói với Văn Ý Tô: Lão đại, đổi thiết lập một chút tôi thêm bạn tốt với cậu.

Thời điểm Sở Tô nhận được pm của Trầm Tiêu vừa vặn cậu đang thêm bạn tốt YY đối phương, đối với khung nhắc nhở hệ thống nhảy ra [Đối phương từ chối thêm bạn] không nói gì, thời điểm đang suy nghĩ xem có cần qua QQ gửi tin nhắn cho hắn hay không liền thấy pm Trầm Tiêu gửi cho cậu.

Nguyên lai đại thần đã thêm bạn tốt với mình sao, này có tính là thần giao cách cảm không.

Tô Tiểu Quai ngoắc miệng một cái, reply đối phương.

—Văn Ý Tô nói với bạn: Ngô, anh lại ôm đùi thêm lần nữa.

Pm gửi qua không được nửa phút Tiếu Thần liền reply Văn Ý Tô, không ngoài đối phương "đùa giỡn" mình một câu, bất quá Tiếu Thần đối với lần này hoàn toàn không thèm để ý, cùng đối phương chung đụng trong khoảng thời gian này hắn đã thành thói quen, vì vậy rất thành thói quen trả lời một câu.

—Trầm Tiêu nói với bạn: Ừ, ôm, ngoan, thêm bạn tốt.

Một chữ ngoan khiến cho lỗ tai Sở Tô len lén đỏ lên, sờ sờ mũi, cầm lấy nước lạnh đặt bên cạnh lên nhấp một hớp hạ lửa, thiết lập lại YY lần nữa để cho Trầm Tiêu thêm bạn tốt, sau khi đồng ý thêm bạn đối phương lại gửi tin nhắn tới.

Trầm Tiêu: Lão đại

Văn Ý Tô: Đây

Trầm Tiêu: Bình thường cậu ở cái kênh kia của tôi treo tích phân?

Sau khi thấy tin nhắn Trầm Tiêu gửi qua tay đang gõ chữ của Sở Tô dừng lại, kỳ thực cậu đã đoán được Trầm Tiêu sẽ hỏi như vậy, nhưng không nghĩ đến đối phương lại trực tiếp như thế, bất quá cậu cũng không có ý định lừa gạt.

Văn Ý Tô: Ừ.

Trầm Tiêu: Cái kênh kia đã thật lâu tôi không có lên, chẳng qua là thời điểm mới lập có lên một lần.

Văn Ý Tô: Tôi biết.

Sở Tô không thèm để ý mà reply tin nhắn lại, làm sao có thể không biết đâu, thời điểm khi cậu biết đến cái kênh này trạng thái của Trầm Tiêu cũng đã tương đương ở ẩn, vẫn luôn kiên trì treo acc lấy tích phân cũng bất quá là thỏa mãn ý nghĩ của mình mà thôi.

Sau khi Tiếu Thần nhận được tin nhắn trả lời đơn giản kia đột nhiên không biết nên nói cái gì cho phải, trực tiếp hiểu rõ ba chữ [Tôi biết], thậm chí ngay cả dấu chấm câu cũng không có, lại làm cho lòng hắn nổi lên gợn sóng.

Trầm Tiêu: Đã bao lâu rồi?

Văn Ý Tô: Ngô, hẳn là hơn ba năm, không nhớ rõ nữa.

Hơn ba năm.

Khi đó đúng lúc hắn quay về B thành tiếp nhận "Hoa Khải", tuy rằng trước đây vẫn có làm chút chuẩn bị, thế nhưng thời điểm mới vừa tiếp nhận hắn vẫn luôn bận rộn hận đến không thể đem một ngày thành hai ngày mà dùng, khi rõ ràng quen thuộc nắm giữ vận hành công ty lại tốn nửa năm để cho hắn làm cho đám cổ đông cao tầng ngậm miệng về ý kiến hắn trở về tiếp quản công ty, sau đó chính là kế hoạch khai thác thị trường hải ngoại, mãi cho đến năm ngoái tất cả mọi chuyện mới toàn bộ nắm giữ ở trong tay của hắn, thị trường hải ngoại cũng từ từ đi vào quỹ đạo.

Ba năm quá dài, biến hóa quá lớn, ngay cả hắn cũng không thể bảo đảm fan tử trung năm đó còn lại bao nhiêu, cái kênh chính thức kia sẽ còn lại bao nhiêu người ở, dù sao hắn rời khỏi các cô ấy quá lâu, lâu đến ngay cả chính hắn cũng sắp quen mất đoạn thời gian ở trong giới.

Lúc này lại có người nói với mình, cậu luôn một mực thủ vững, cho dù anh không trở lại cũng không quan hệ.

Tiếu Thần thở dài, trong tâm không khỏi động dung.

Văn Ý Tô: Anh không cần để ý.

Có lẽ là không đợi được hắn trả lời, Văn Ý Tô lại gửi qua tin nhắn.

Tiếu Thần bỗng nhiên nghĩ đến cái weibo [Bách Lý Kiền duy nhất trong lòng tôi, hoan nghênh trở về.] kia, là tác phẩm của Văn Ý Tô ba năm trước, tính như vậy, như vậy có thể tưởng tượng từ lúc đối phương mới bắt đầu viết bộ tiểu thuyết này người lựa chọn chính là hắn không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!