Chương cuối của tuần này, hihi, hẹn các bạn tuần sau nha, nếu như không có hẹn ăn uống ^^Một bài Sáo mã can hát xong Tiếu Thần cũng muốn hôn mê luôn, vốn có lần trước hắn còn cố ý đi nghe nhiều lần bài trái táo nhỏ, để phòng ngừa bất cứ lúc nào Văn Ý Tô muốn nghe, dù sao đối phương não động có chút lớn, không ra bài theo lẽ thường, ai biết cho dù sớm làm công tác chuẩn bị vẫn là không bắt kịp tiết tấu của cậu, tự động dâng đến cửa đối phương mà một bài sáo mã can hắn liền bại trận, sau khi hát xong chỉ có một ý nghĩ là, may mắn là ở một mình, nếu không cha mẹ cũng là sợ ngây người.
Mỗi một lần cùng Văn Ý Tô giao phong đều có loại lỗi giác "sống sót sau tai nạn".
… Dù sao hắn cũng là con người
Sau khi Tiếu Thần hát xong không có lập tức mở miệng nói chuyện, lẳng lặng nghe hết mấy giây, xác định bên Văn Ý Tô quả thật một chút âm thanh cũng không có, hắn đoán được đối phương cùng lần trước giống nhau tắt mic, lần này hai người chat voice cũng là dùng QQ không có lên YY, Tiếu Thần là bởi vì lâu lắm không có lên YY, mật khẩu hầu như đã quên mất rồi, phiên bản YY cũng phải tải lại lần nữa, về phần Văn Ý Tô mà nói hắn cũng không biết, bất quá đối phương cũng không có ý muốn mở miệng nói, nghĩ đến bất kể là chat voice QQ hay là YY đều là không thèm để ý.
Sau khi Tiếu Thần thấy đối phương gửi tin nhắn đến yên lặng cảm giác gần đây tiết tháo của mình rơi đến tựa hồ có chút quá nhiều lần, từ lúc Văn Ý Tô trao quyền kịch truyền thanh, có một câu nói không sai, đây là một loại thần triển khai, có lẽ là phương thức của hắn và Văn Ý Tô gặp nhau sai.
Văn Ý Tô: Hát thật hay, thật đại thần.
Trầm Tiêu: Không, là cậu chọn bài hát hay.
Tiếu Thần nghĩ một đằng nói một nẻo trả lời một câu, quả thực chọn rất tốt, tốt đến nổi hắn chẳng biết là chỗ nào tốt.
Văn Ý Tô: Tôi cũng nghĩ như vậy (*^__^*).
Từ sau khi thêm QQ Văn Ý Tô này vẫn là lần đầu tiên Tiếu Thần thấy cậu dùng ký tự, không biết vì sao trong đầu không rõ não bổ khuôn mặt thiếu niên cong cong, rõ ràng là chưa từng gặp đối phương, ở trong lòng lại tự động chắp vá hình dáng thiếu niên có thể sẽ như vậy, tâm trạng vô cùng tốt reply lại cho đối phương ký tự giống như vậy.
Trầm Tiêu: (*^__^*).
Tiếu Thần không biết là Sở Tô ở bên kia máy tính khi nhìn thấy ký tự mỉm cười này ngốc lăng mấy giây, trong lòng dâng lên một nhúm lửa, đại thần bán manh… manh đến không đành lòng nhìn thẳng, lăng lăng gõ một hàng chữ.
Văn Ý Tô: Đại thần, anh có thể nói chuyện không?
Anh có thể nói chuyện không, em muốn nghe thanh âm của anh.
"ừ?"
Sau khi gửi đi câu nói kia trong tai nghe Sở Tô truyền đến thanh âm Trầm Tiêu trầm thấp hỏi thăm, một tiếng "ừ" mang theo giọng mũi, cái loại thanh âm từ xoang mũi vọng lại gợi cảm đến rối tinh rối mù.
Ngón tay Sở Tô dừng lại trên bàn phím thật lâu không có gõ chữ, tựa hồ là càng tiếp cận đối phương lại càng không khống chế được chính mình, nếu như nói đại thần diễn dịch các loại vai diễn ở trong kịch truyền thanh làm cho cậu mê luyến, như vậy hiện tại Trầm Tiêu biết cậu hồ đồ, biết được tâm tình cậu không tốt, sẽ kéo âm cuối gọi cậu lão đại, sẽ hát trái táo nhỏ và sáo mã can cho cậu nghe, lại là chân chính làm cho cậu không kiềm chế được.
Nếu như có thể cùng người kia luôn bên nhau thì tốt rồi.
Nếu như là người này, có phải cũng sẽ không giống như hai người kia (ý nói là hai bạn La Thiếu Hằng với Trầm Mạc Thành) làm cho mình cô đơn, cho dù không ở cùng một chỗ cũng không có quan hệ đi.
"Lão đại, làm sao vậy?" Có lẽ là không nhìn thấy cậu trả lời, Trầm Tiêu lại lên tiếng hỏi thăm một lần, "Vẫn nghe thấy tôi nói chuyện không?"
Ngón tay Sở Tô khẽ động.
Văn Ý Tô: Nghe thấy.
"Vậy là tốt rồi, tâm tình khá hơn chút nào không?" Trầm Tiêu mở miệng hỏi, sau đó như là nhớ đến cái gì đó lại hỏi một câu, "Đúng rồi, lần trước nói cổ họng không tốt hiện tại thế nào? Ngô, nói với cậu không nên ăn nhiều đồ nóng, có nhớ hay không?"
Cách internet, thanh âm Trầm Tiêu mang theo quan tâm hỏi thăm truyền đến trong tai Sở Tô, không hề báo trước trực tiếp tiến vào trong lòng, khi cậu phong bế nội tâm nhiều năm bị vạch ra một cái khe hở, chiếu vào dương quang bất tận.
Trong nháy mắt đó Sở Tô cảm thấy trong tâm mềm yếu có chút ngứa ngấy, không khó chịu, thế nhưng mang theo loại khát vọng khó mà chịu đựng, cậu cảm thấy phải làm cái gì đó, mới có thể bổ khuyết vào chỗ trống.
Trầm Tiêu: "Lão đại, cậu còn onl không?"
Sau khi Trầm Tiêu lại một lần nữa mở miệng, Sở Tô cấp tốc gõ chữ trả lời đối phương.
Văn Ý Tô: Còn.
Văn Ý Tô: Cổ họng đã tốt hơn nhiều rồi, không có ăn cái gì nóng, anh nói tôi đều nhớ rõ, không cần lo lắng.
Văn Ý Tô: Cảm ơn đã quan tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!