Chương 10: Chat voice

–Tiêu ca không có ý này, Tô đáng khinh nhanh đình chỉ não bổ của mày đi, đại thần biết sẽ khóc!

Sở Tô một bên xem khung chat khinh bỉ chính mình, một bên miệng không khống chế được chậm rãi câu dẫn ra một nụ cười, coi như thỏa mãn một chút ảo tưởng của mình, dù sao cũng không cần tiền.

Văn Ý Tô: Khụ, may là anh trở lại sớm.

Em có biết anh đang đợi em không: Lão Đại là đã chấp chận trao quyền rồi sao?

Văn Ý Tô: Ai là Lão Đại của anh, đừng gọi loạn.

Em có biết anh đang đợi em không: Đại Đại?

Văn Ý Tô: Cũng đâu có lớn như vậy.

Em có biết anh đang đợi em không: Thì ra là thế.

Văn Ý Tô: Thời điểm nên lớn vẫn là sẽ lớn.

Em có biết anh đang đợi em không: ….

…. Đã không thể càng không biết xấu hổ rồi, thời điểm nên lớn vẫn là sẽ lớn …. Ngọa tào, Tô Tiểu Quai mày là muốn nơi nào lớn nha!!!

Sở Tô khụ một tiếng, xoa xoa mặt chính mình để cho chính trực của mình nổi dậy, không thể xin lỗi cái tên "Văn Ý Tô" của mình có nội hàm văn nghệ như vậy, mặt khác chú giải của đại thần hình như có chút ngốc, ngẫm lại vẫn là đổi cho hắn thành "Trầm Tiêu"

Văn Ý Tô: Lúc trước chưa từng nghĩ qua muốn trao quyền .

Bởi vì anh không trở về, chờ lúc anh trở lại, em lại phát hiện không biết phải lên tiếng như nào.

Trầm Tiêu: Thật may lúc trước cậu không cho trao quyền, hiện tại cậu có nguyện ý cho tôi cơ hội lần này không?

Anh có nguyện ý cho em cơ hội một lần không, chăm sóc anh cả cuộc đời.

Phốc, MN, kiếp trước viết tiểu thuyết không chỉ đơn giản là thiên sứ gãy cánh mà còn là hố đen nhân tạo, Sở Tô sắp bị chính mình não bổ khóc, làm sao lại không có tiết tháo YY đại thần thực sự không thành vấn đề sao?

Văn Ý Tô: Khụ, cũng không phải không được, Tiêu ca có thể chat voice không, tôi muốn nghe thanh âm có thích hợp hay không.

Tôi muốn nghe thanh âm có thích hợp hay không, nhìn lý do nghiêm túc lại chính trực này, thật là vì chất lượng trao quyền vì đông đảo độc giả mà suy nghĩ a! Tuyệt đối không có tư tâm!

Trầm Tiêu: Không thành vấn đề.

Trầm Tiêu mới vừa nói xong liền gửi qua yêu cầu chat voice, Sở Tô nghe thanh âm "Tút Tút Tút" tay nắm con chuột buông ra liền nắm chặt, chuột ngừng lại thật lâu nơi tiếp nhận không có nhấn xuống, tim chậm rãi đập nhanh hơn, quay đầu đi chỗ khác hít thở thật sâu một chút, mới nhấp chấp nhận.

"A lô, nghe thấy không?" Căn phòng đang an tĩnh đột nhiên vang lên một giọng nam, trầm thấp hữu lực, có lẽ nguyên nhân là đêm khuya vắng người, giọng nói có vẻ có chút lười biếng gợi cảm.

Đúng, chính là cái thanh âm này, mỗi ngày lúc nửa đêm tỉnh mộng liền dây dưa chính mình trằn trọc khó ngủ, đơn giản là một tiểu yêu tinh chọc người!

Đột nhiên tiếp cận quá mức chân thật, Sở Tô sợ đến run run, tay run một cái liền nhấn từ chối yêu cầu chat voice.

Trầm Tiêu: …

Văn Ý Tô: Vừa rồi không có cắm phone, sợ hết hồn.

Sau khi Sở Tô gửi tin nhắn xong liền cấp tốc cắm phone vào, một lần nữa gửi yêu cầu chat voice qua, rất nhanh đối phương liền chấp nhận, thanh âm mình ngày nhớ đêm mong trong tai phone liền truyền vào tai.

"Có thể nghe thấy không?" Đối phương nhẹ giọng hỏi, có thể là bởi vì nguyên nhân trước một lần, sợ thanh âm quá lớn lần thứ hai hù cậu sợ.

Thời điểm nối máy Sở Tô liền tắt mạch của mình, rất sợ quá hưng phấn nhịn không được thô bỉ nam thần của mình, nghe thấy câu hỏi của Trầm Tiêu cậu gõ chữ gửi qua.

Văn Ý Tô: Nghe thấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!