Chương 53: Tranh hoa khôi tại bách hoa yến

Mục Thanh Lê vô tội lắc đầu: "Ta thật sự không có đánh ngươi."

Mọi người thấy một màn nhưng không nói gì, biểu tình của nàng giống y như thật, nếu không biết "Tính tình" cùng vị trí đang đứng của nàng thì e là mọi người đều tin lời nói đó của nàng.

Vân Tiếu Tiếu giận quá hóa cười: "Được được lắm, ngươi còn ngụy biện, ngươi chờ đấy, ta muốn hoàng hậu làm chủ cho ta, ta phải nói cho cha ta biết. Ngươi chờ, ngươi chờ đó cho ta! Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!"

Mục Thanh Lê không hề cử động, biểu hiện trên mặt càng vô tội hơn, bất đắc dĩ thở dài nói: "Ta đã nói là ta không có đánh ngươi, sao ngươi lại không tin."

Lúc này Quân Phi Vũ cuối cùng cũng bừng tỉnh, nhìn biểu tình của Mục Thanh Lê, trong lòng nghi ngờ, nhưng vẫn tuyệt đối tin tưởng, nói với Vân Tiếu Tiếu: "Thanh Lê tỷ tỷ đã nói không đánh thì chính là không đánh, ngươi sao lại có thể vu cáo hãm hại Thanh Lê tỷ tỷ!"

"Ta vu cáo hãm hại?" Mặt mày Vân Tiếu Tiếu xanh mét, hơn nữa với năm dấu ngón tay sưng đỏ trên mặt mà lúc này nàng ta còn trợn trừng nhìn Quân Phi Vũ, đã khiến Quân Phi Vũ sợ tới mức nhảy dựng, hét lớn: "Quỷ a!"

Quỷ!?

Ý thức Vân Tiếu Tiếu tan rã, hổn hển mắng to: "Quỷ!? Ngươi mới là quỷ, tiện nhân không biết xấu hổ, các ngươi chờ đấy, hoàng hậu mà đến đây, ta tuyệt đối không để cho các ngươi được chết tử tế! Các ngươi cứ chờ, chờ đi! Người đâu, có ai không! Còn không mời hoàng hậu đến? Các ngươi đừng hòng chạy, ta nhất định phải cho các ngươi chết!"

Trong mắt Mục Thanh Lê chợt ánh lên, không nhanh không chậm nói: "Vân Tiếu Tiếu, ta thật sự không có đánh ngươi, ta chỉ là giúp ngươi mà thôi."

Giúp? Đánh cho nàng chảy máu mà là giúp? Vân Tiếu Tiếu ác độc nhìn chằm chằm Mục Thanh Lê, hận không thể đem nàng sống nuốt. Những nữ tử đang bàng quan cũng không khỏi cảm thấy được nguyên nhân của chuyện này, nếu như lúc này các nàng là Vân Tiếu Tiếu, chỉ sợ cũng bị tức giận đến nỗi hận không thể giết kẻ vô sỉ này. Đánh còn nói là không đánh, thậm chí nói là có ý giúp người ta, còn có cái gì vô sỉ hơn nữa không?

"Ai, ta thấy không cho các ngươi xem chứng cớ thì các ngươi sẽ không tin." Mục Thanh Lê thở dài yếu ớt, sau đó hướng về mọi người mà mở bàn tay ra.

Toàn bộ mọi người còn thật sự nhìn vào, chỉ thấy trong lòng bàn tay trắng nõn của nàng có một điểm nhỏ màu đen? Gì? Đó là con sâu! Sắc mặt toàn bộ nữ tử không hẹn mà cùng hiện lên sự chán ghét ghê tởm. Vậy mà dám đem một con sâu bóp chết trong lòng bàn tay như vậy, rất ghê tởm.

Mục Thanh Lê mặc kệ các nàng ghê tởm hay không, khẩn thiết nói với Vân Tiếu Tiếu: "Nhìn xem, đây là vật chứng. Ta chỉ là nhìn thấy có con sâu bay đến trên mặt của ngươi, sợ nó cắn nát khuôn mặt nhỏ nhắn như búp bê của ngươi mới ra tay giúp ngươi đánh chết nó. Cái này không phải giúp ngươi thì là cái gì."

Vân Tiếu Tiếu ngây người, chúng nữ tử cũng ngẩn ngơ, đột nhiên phát giác ra Mục Thanh Lê ngoài "Điêu ngoa bá đạo" thì càng thêm vô sỉ.

Đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân truyền đến, theo đó là một giọng nói: "Hoàng hậu giá lâm –"

Một tiếng thông báo này làm ọi người bừng tỉnh, tự giác nhường đường, chỉ thấy hoàng hậu Yến Hàm Yên đang ngồi ở phượng ỷ được người nâng đến. Hoàng hậu mặc áo hoa váy gấm, đầu đội mũ phượng, trâm gài đầu bằng vàng bằng bạc đẹp đẽ và quý giá, cả người đều toát ra vẻ ung dung, tuy lúc này khuôn mặt có chút lãnh đạm nhưng vẫn thể hiện được uy nghiêm của một quốc mẫu.

Bốn người hầu khom lưng, "Lịch kịch" Phượng ỷ tiếp đất, ánh mắt Yến Hàm Yên lạnh lẽo nhìn đám người Mục Thanh Lê cùng nhóm người Vân Tiếu Tiếu, thấy vẻ mặt Mục Thanh Lê tỏ ra vô tội, khuôn mặt Vân Tiếu Tiếu sưng đỏ thê thảm, trong lòng liền hiểu ra một chút. Thật là nơi nào có Mục Thanh Lê, nhất định nơi đó sẽ có chuyện.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Yến Hàm Yên che dấu sự suy xét trong đáy mắt, lạnh giọng hỏi.

Vân Tiếu Tiếu nhìn thấy hoàng hậu đã đến thì liền như gặp được cứu tinh, vài bước chạy đến trước mặt của hoàng hậu, mặt mày đau khổ, nước mắt như mưa nói: "Hoàng hậu nương nương, người nên làm chủ cho ta a! Ta bất quá là cùng cửu công chúa nhiều lời một chút, Thái Tử phi liền ra tay đánh ta, ngươi xem xem, mặt của ta! Về sau ta làm sao dám gặp người khác nữa a.

Tại bách hoa yến mà Thái Tử phi còn làm như thế, không phải là không đem hoàng hậu nương nương đặt vào trong mắt sao?"

Yến Hàm Yên đánh giá toàn bộ khuôn mặt của Vân Tiếu Tiếu, lúc này một bên mặt của nàng ta đã sưng đỏ biến dạng, hơn nữa một phen khóc lóc kể lể nước mắt nước mũi lúc này bị tèm lem, thật sự khó coi. Đáy mắt Yến Hàm Yên chợt lóe sự không hài lòng, khẽ dời bước chân cách xa nàng ta không dấu vết, sẵng giọng nói với Mục Thanh Lê: "Thái Tử phi, như vậy là sao!?"

Mục Thanh Lê lắc đầu ra vẻ vô tội, mặt mày ủy khuất nói: "Mẫu hậu, không phải như thế!"

Cơ thịt trên mặt Yến Hàm Yên hơi hơi run lên, mà biểu tình Mục Thanh Lê đầy vô tội ủy khuất phi thường làm cho người khác thương tiếc cùng tin tưởng, nhưng cứ nghĩ đến tính tình của nàng thì cảm thấy việc này thật sự rất kỳ lạ, nhất là Mục Thanh Lê thật tự nhiên mà kêu một tiếng mẫu hậu, hại nàng không tự chủ mà run rẩy.

Vân Tiếu Tiếu thấy nhất thời Yến Hàm Yên không nói lời nào, còn tưởng rằng nàng ta tin lời Mục Thanh Lê, vội vàng tiến lên: "Hoàng hậu nương nương, nàng ta nói bậy, rõ ràng chính là nàng đánh ta, mọi người đều nhìn thấy! Các nàng đều có thể làm chứng a!"

Ánh mắt nghiêm khắc của Yến Hàm Yên nhìn về phía những nữ tử chung quanh. Chúng nữ tử bị Yến Hàm Yên nhìn như vậy, nhưng lại nghĩ đến hành động cừa rồi của Mục Thanh Lê nên cũng không dám lên tiếng trả lời, chỉ gật gật đầu xem như đáp ứng.

Và cái gật đầu này cũng đủ giải thích mọi vấn đề. Cặp mắt lạnh lùng của Yến Hàm Yên nhìn chằm chằm vào Mục Thanh Lê, nghiêm khắc nói: "Thái Tử phi ngươi còn có cái gì để nói?"

"Có!" Vốn chỉ là một câu chất vấn mà lại không ngờ Mục Thanh Lê thật sự trả lời lại.

Yến Hàm Yên bị Mục Thanh Lê lần nữa phá tan suy nghĩ của mình nên cũng không kiên nhẫn, khẽ nhíu mày: "Tốt, bản cung liền cho ngươi cơ hội này."

"Tạ ơn mẫu hậu." Mục Thanh Lê cười, sau đó hướng về phía Yến Hàm Yên lại mở ra con sâu đã bẹp dí trong bàn tay của mình, để cho nàng ta nhìn xem rõ ràng. Mục Thanh Lê cũng không thèm để ý đáy mắt nàng ta đầy chán ghét cùng thâm trầm, mở miệng kiên cường nói: "Mẫu hậu, ta không có đánh Vân Tiếu Tiếu, chỉ là nhìn thấy con sâu này ở trên mặt nàng ta, sợ khuôn mặt đáng yêu của nàng ta bị tổn thương, cho nên mới ra tay định đánh rớt nó.

Bởi vì nóng lòng, cho nên mới nặng tay một chút, ai biết Vân Tiếu Tiếu lại đem ý tốt mà xem như tội ác, không biết tốt xấu còn muốn trừng phạt ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!