Chương 52: Ta thật sự không đánh ngươi

Mục Thanh Lê cuộn trong chăn gấm thêu hoa đỏ thẫm, khẽ cau mày, nhắm nửa mắt, đưa tay kéo chăn xuống, nghiêng đầu vừa vặn nhìn thấy Quân Vinh Giác đang mặc áo khoác ngoài. Giá y trên mặt đất vẫn chưa xử lý, mà trang phục hắn đang mặc lúc này chính là những bộ mà ngày thường nàng hay thấy. Bạch y đơn giản như thế ở trên người hắn cũng trở nên sáng sủa hơn.

Trong đầu lại hiện lên âm thanh ầm ỹ bên ngoài đã phá giấc ngủ của nàng, muốn đi thỉnh an, cũng không nên mặc tùy ý như vậy nha? Mục Thanh Lê nghiêng đầu tựa người trên giường, giọng nói còn mang theo ngai ngái vừa tỉnh ngủ: "Phải rời giường để đi thỉnh an cái gì?"

Quân Vinh Giác thấy trên trán nàng có chút bực bội, bộ dáng trong mắt còn buồn ngủ chưa tỉnh táo, bật cười lắc đầu: "Không quan hệ, nàng muốn ngủ bao lâu cứ ngủ bấy lâu."

Nghe được đáp án này, Mục Thanh Lê híp mắt gật đầu, đây hứng thú: "Như vậy không quan hệ sao?"

Quân Vinh Giác cười yếu ớt: "Thái Tử thân thể không tốt, Thái Tử phi chiếu cố ở bên người, vô tâm thỉnh an."

"Ha ha." Mục Thanh Lê nghe hắn nói dối tự nhiên như vậy nhịn không được cười thành tiếng, ánh mắt tiếp theo dừng trên nhuyễn tháp mà hắn ngủ đêm qua. Tươi cười trên mặt hơi hơi thu lại một ít. Nhìn thấy Quân Vinh Giác đã ăn mặc chỉnh tề, chớp chớp mắt mấy cái nhẹ nhàng hỏi: "Huynh không biết là ta rất điêu ngoa lười biếng sao?"

Quân Vinh Giác trong mắt hiện lên kinh ngạc nhàn nhạt, trực tiếp đối diện chậm rãi đi tới.

Một lúc sau, hắn đã đứng trước mặt của nàng, ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn trán của nàng.

Mục Thanh Lê không khỏi thốt ra: "Ta không bệnh."

"Ân?" Quân Vinh Giác ngẩn ra, lập tức chớp mắt bật cười. Cười liên tục một hồi, hắn mỉm cười: "Nàng chỉ cần làm những việc mà nàng muốn."

Mục Thanh Lê cảm thụ mát lạnh từ bàn tay hắn, nó cũng làm yên lòng nàng, cứ như vậy cứ nằm ở dưới nhìn hướng lên khuôn mặt của hắn, giảo hoạt cười nói: "Ý của huynh là về sau có sự tình gì đều có huynh giải quyết?"

Thế mà Quân Vinh Giác lại gật đầu, động tác ngón tay dịu dàng vuốt ve trán nàng, vẻ mặt hắn bình tĩnh mà mỉm cười, làm cho nàng cảm nhận trong đó là sự thật cùng khẳng định. Cùng lúc là giọng nói từ từ dịu dàng mà u tĩnh: "Nếu nàng đã chọn ta, ta đương nhiên là sẽ bảo hộ nàng chu toàn, cho nàng một cuộc sống yên ổn."

Mục Thanh Lê lại nhìn nhìn, một lúc sau liền nở nụ cười. Hắn một chút cũng chưa thay đổi, cho nàng lời hứa hẹn trực tiếp như vậy mà không có một chút yêu cầu nào. Khẽ nhắm mắt lại, dùng trán cọ cọ trong tay hắn, rồi nhìn hắn cười nói: "Đây cũng là lời ta muốn nói, thần tiên ca ca, huynh đã thật tình bảo hộ ta như vậy, ta cũng nhất định sẽ che chở huynh, cho huynh sự yên bình."

"Được." Quân Vinh Giác gật đầu, đáp lại lời của nàng.

Đưa tay giúp nàng kéo lại chăn gấm một chút: "Ngủ đi."

"Ân." Mục Thanh Lê cũng không hỏi hắn muốn đi đâu, chỉ gật đầu nhắm mắt ngủ tiếp.

Quân Vinh Giác thấy hô hấp nàng đều đều mới xoay người đi ra ngoài.

……

Ở ngoài cửa, cung nữ thấy đã gọi hai lần nhưng không ai trả lời, không khỏi có chút gấp gáp, nhưng cũng không dám lại kêu nữa hay là tiến lên gõ cửa, chỉ có thể lẳng lặng đứng ngoài cửa, cẩn thận nghe động tĩnh bên trong.

"Kẽo kẹt" Một tiếng rất nhỏ vang lên bên tai, cung nữ đầu lĩnh trong lòng vui vẻ cùng kinh ngạc, ngẩng đầu liền nhìn thấy thân ảnh giản dị màu trắng đang đi ra. Nàng cung kính khom người hành lễ: "Ra mắt Thái Tử điện hạ."

"Ra mắt Thái Tử điện hạ." Ba cung nữ phía sau nàng nhanh chóng hành lễ. Noãn Thu cùng Liên Hạ nhìn nhau một cái, cũng khom người xuống.

Quân Vinh Giác thần sắc đạm bạc, xoay người nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại. Động tác tinh tế tỉ mỉ cùng cẩn thận hết thảy rơi vào trong mắt các cung nữ và hai người Noãn Thu.

Đóng cửa thật kỹ, Quân Vinh Giác lãnh đạm nói: "Về sau Thái Tử phi chỉ cần thị nữ nàng mang đến hầu hạ. Các ngươi xuống hết đi."

Cung nữ đầu lĩnh nghe vậy, tự nhiên hiểu được là Thái Tử không cần các nàng. Cũng không nhắc lại việc thỉnh an hoàng hậu, rõ ràng Thái Tử nghe được lời của nàng, thế mà lúc này bảo nàng đi xuống, nếu nàng tiếp tục ngược lại sẽ chạm vào tôn uy Thái Tử. Thắt lưng càng hạ thấp, mở miệng nói: "Vâng, nô tỳ cáo lui." Ba cung nữ phía sau cũng vội vàng đáp ứng, cùng nàng ta rời đi.

Quân Vinh Giác nhìn về phía Noãn Thu cùng Liên Hạ đang đứng một bên: "Trong phủ Thái Tử, trừ bỏ Lê Nhi, các ngươi không nên nghe theo lời bất luận kẻ nào."

Noãn Thu, Liên Hạ hai người vừa nghe vậy, trên mặt đều hiện lên một chút kinh ngạc vừa mừng vừa sợ. Đồng loạt không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: "Tạ ơn Thái Tử điện hạ."

Quân Vinh Giác thần sắc không đổi, chậm rãi bỏ đi.

Bóng dáng hắn phiêu nhiên xuất trần, đi lại giống như tranh thuỷ mặc cao sơn lưu thủy, một mình hắn một sắc thái. Trắng mà sạch lại che mờ hết thảy.

Cho đến lúc hắn đi xa, hai người Noãn Thu cùng Liên Hạ mới ngẩng đầu nhìn, chỉ một thoáng thần sắc hai người đều có chút biến hóa rất nhỏ.

"Thái Tử, nhìn không thấu, một chút cũng đều nhìn không thấu." Liên Hạ nhẹ nhàng nói, tròng mắt di động vừa tò mò lại cảm thán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!