Chương 50: Thành hôn yến - Luận đúng sai

Chớp mắt ngày lại qua ngày, mùa thu trời se lạnh, hoa cỏ cũng úa tàn, mà hoa cúc lại nở rộ như ánh mặt trời.

Ngày trăng tròn, cả nước vui mừng, Thái Tử thú thê (cưới vợ), Bình Khang Hầu gả nữ.

Dương thành, hai bên đường sớm đã trưng bày ngàn chậu hoa cúc, đều là màu vàng óng ánh, phong phú nở rộ, trăm hoa không gì sánh nổi, từng khóm không có lấy khiếm khuyết. Thảm đỏ bắt đầu từ phủ Bình Khang Hầu thẳng tắp một đường đến hoàng cung phủ Thái Tử. Binh lính hai bên cũng đều mặc đồ đỏ, thủ hộ chặt chẽ không cho dân chúng xông loạn.

Kết hôn xa xỉ như thế, ai nấy đều bị kinh tâm. Thật không hổ là hôn nhân của Bình Khang Hầu cùng hoàng gia, sớm đã nghe nói Bình Khang Hầu thương yêu nhất vị trưởng nữ này, nay xem ra đồn đãi chẳng đáng kể. Kết hôn thế này, không biết tiêu hết bao nhiêu ngân lượng.

Từng nhóm dân chúng đã ra khỏi nhà từ sớm, đứng ở hai bên đường lớn nhìn xung quanh, hy vọng hưởng lây chút việc mừng, hơn hết là vào để góp vui.

Bên trong phủ Bình Khang Hầu.

Trước tấm gương đồng chạm khắc, Mục Thanh Lê mặc giá y vào, hiện đang ngồi yên trên ghế, tùy ý để Liên Hạ tô điểm ình.

Bốn người Hàn Xuân, Noãn Thu, Mai Đông cùng Lạc Du đều im lặng đứng một bên. Noãn Thu nhẹ nhàng nói: "Vì hôn giá (kết hôn + xuất giá) của tiểu thư, Hầu gia cùng tướng quân đều mang lý mang ngoại (bận từ trong bận ra ngoài = bận tối mắt tối mũi), chỉ là bộ dáng chính tiểu thư tuyệt không sốt ruột."

Mục Thanh Lê nhàn tản cười nói: "Dù gì cũng có các ngươi, ta đương nhiên là thanh nhàn."

Liên Hạ chưa vẽ mắt cho nàng xong, nghe mấy lời này, nhịn không được khẽ cười: "Nếu đám nô tỳ không ở đây, xem tiểu thư làm thế nào đây?"

Mục Thanh Lê sóng mắt lưu chuyển, hiện lên ý cười, nói: "Yên tâm, các ngươi khẳng định sẽ ở bên người ta. Nhìn xem, người ta xuất giá, các ngươi không phải cũng theo ta đi sao?"

Gặp cơ hội này, Lạc Du mím môi, đột nhiên mở miệng: "Tiểu thư……"

"Ân?" Mục Thanh Lê cũng không quay đầu lại, lúc này nếu nàng chuyển động một chút, sẽ phá hủy nửa ngày tô điểm vất vả của Liên Hạ, đến lúc đó nàng cũng không muốn phải tiếp tục ngồi thêm nửa canh giờ đâu.

"Đông" Hai chân quỳ xuống đất, Lạc Du cầu xin: "Cầu tiểu thư cũng mang nô tỳ theo."

Hàn Xuân, Noãn Thu, Mai Đông đều nhìn về phía hắn, mi bút trong tay Liên Hạ cũng hơi hơi dừng một chút, liếc nhìn hắn một cái. Mục Thanh Lê thừa dịp này chớp chớp đôi mắt mỏi mệt, thuận miệng nói: "Ở lại phủ Bình Khang Hầu không phải rất tốt sao? Theo ta qua Thái Tử phủ làm cái gì?"

Mấy ngày nay, Lạc Du biểu hiện không hề khác thường, cũng không giống có mục đích gì. Hơn nữa thông qua điều tra, thân phận hắn cùng với từng việc đã phát sinh đều thực bình thường, cùng lời hắn nói không có một chút sơ hở. Cảnh giác của Mục Thanh Lê đối với hắn giảm đi rất nhiều, nếu hắn muốn đi, có lẽ nàng cũng có thể hảo tâm giúp hắn an bài một chút.

Lạc Du mím môi : "Nô tỳ chính là nô tỳ của tiểu thư."

Mục Thanh Lê trong mắt hiện lên kinh ngạc, ngay cả nàng cũng không hiểu được ý tứ của hắn. Nói thế nào hắn cũng là một nam nhân, cho dù từ nhỏ đã chịu khi dễ, từ nhỏ phẫn thành nữ tử mà sống, thậm chí bị mua đi bán lại cho đến khi trưởng thành, ít nhất vẫn phải còn tôn nghiêm nam nhân. Mà hắn lặp đi lặp lại nhiều lần nói rõ phải làm nô tỳ của mình?

Mục Thanh Lê khoát tay Liên Hạ, ý bảo nàng dừng lại một chốc. Nghiêng đầu nhìn về phía Lạc Du, nếu như quan sát cẩn thận, sẽ phát hiện hắn cao gầy hơn rất nhiều so với nữ tử bình thường, xương cốt cũng không nhỏ, chỉ là trang điểm một phen, người khác chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt hắn, bình thường đều không tự chủ được xem nhẹ mấy vấn đề này. Trong mắt hiện lên suy tư, nhàn nhạt nói "Nếu ngươi lo lắng cho thân phận mình hoặc là không có đi, ta có thể an bài cho ngươi, coi như thù lao mấy ngày nay ngươi hầu hạ ta."

Lạc Du đột nhiên ngẩng đầu, vừa vặn nhìn nàng trang dung đã hoàn thành không sai biệt lắm. Nàng vốn rất đẹp. Nay mặc giá y đỏ thẫm, tô son điểm phấn, cánh môi đỏ thắm, yên hồng thủy nhuận làm cho người khác thấy miệng khô cổ đắng, dung nhan cơ hồ nhìn không ra có son phấn, chỉ cảm thấy nhan sắc thêm yêu kiều, hé ra ngọc cốt phấn liên, khóe mắt được vẽ dài một ít, lộ ra một cỗ yêu mị, hai hàng lông mày đến tóc mai. Đây mà là người? Rõ là yêu tinh rơi xuống trần.

Lạc Du ngơ ngẩn nhìn, trong lòng đột nhiên nảy sinh một cỗ tham muốn chiếm lấy không thể ngăn cản, nhưng mà ngay sau đó đã bị lãnh ý trong mắt nàng đông lạnh mà khôi phục. Ánh mắt rũ xuống, đầu vai run rẩy, người khác không ai thấy sắc mặt hắn kinh hãi. Nàng hôm nay phải gả đi, hắn làm sao có thể có ý nghĩ như vậy?

"Lo lắng thế nào?" Mục Thanh Lê đuôi mắt hơi hơi nheo, hỏi lại.

Lạc Du hít sâu một hơi, lắc đầu, kiên định nói: "Nô tỳ đã sớm nói qua, nô tỳ là người của tiểu thư, cầu tiểu thư mang theo nô tỳ đi."

Mục Thanh Lê trong lòng nghi hoặc, lúc trước nàng nghĩ hắn đến là có mục đích, nếu không phải nhằm vào nàng thì chính là thân nhân trong nhà. Mà thân nhân trong nhà nàng chỉ có Mục Thắng cùng La Kình Thiên, nhưng mà đã nhiều ngày đi qua như vậy hắn không có một chút hành động khác thường, thời điểm này lại kiên trì muốn đi theo bên người mình như vậy, càng thêm khẳng định không có mục đích đối với bọn họ.

Xem ra nàng thật là đa tâm.

Chẳng qua hắn kiên trì đi theo mình, thật sự chỉ là bởi vì báo ân, bởi vì cần một chỗ dựa vào, hay cần một chốn dung thân? Hoặc là hắn có cừu gia (kẻ thù) gì, cần trốn?

Mục Thanh Lê chú ý thần sắc của hắn, chậm rãi nói: "Đừng quên, ngươi là nam, ta hiện tại phải gả cho Thái Tử, nếu như bị phát hiện ta mang theo một nam nhân hầu hạ bên người, ảnh hưởng này ngươi hẳn là biết."

Lạc Du mím môi, cuối cùng mỉm cười, đuôi mắt như hoa đào nở rộ, lưu tinh diễm mĩ, nghiêm túc nói: "Chỉ cần có thể đi theo bên người tiểu thư, cả đời Lạc Du làm nữ tử cho rằng cũng không sao. Nếu thực bị phát hiện, Lạc Du tuyệt đối sẽ không liên lụy tiểu thư."

Mục Thanh Lê đồng tử thâm sâu. Lời này của hắn là có ý tứ gì, nghe thế nào cũng giống như tỏ tình?

Xuân Hạ Thu Đông bốn người sắc mặt cũng có chút cổ quái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!