Chương 47: Thanh mộc tế vũ

Ba ngày sau, tại nhã gian lầu hai của Xuân Phong Các Dương thành đệ nhất lâu. Một nam tử ngồi bên cửa sổ, một thân cẩm bào màu xanh da trời, tóc đen dài phủ hai bên, làn da nõn nà, chiếc cằm thon thon; môi đỏ như son.

Ngón tay hắn tựa vào cửa sổ, dưới ánh mặt trời năm ngón tay dài nhỏ trắng nõn giống như trong suốt, trên ngón trỏ đeo nhẫn ngọc lục bảo phát ra ánh sáng màu xanh lục. Hắn như tượng điêu khắc bằng gỗ, đứng yên bất động, lại tràn ngập tức giận mà thanh tú, thanh nhã cùng tự phụ không người có thể sánh được.

Bên cạnh, huyền y hộ vệ bẩm báo: "Công tử, đã đến buổi trưa, vẫn chưa thấy bóng dáng Mục đại tiểu thư."

Công tử chưa nói, một hộ vệ gầy gò khác nhịn không được nhíu mày : "Một tiểu thư hầu phủ của Đông Tống quốc nho nhỏ tính tình cao ngạo, dám để công tử đợi nàng, đến giờ cũng không đến, nàng thực cho là nàng không xảy ra chuyện gì sao?"

Huyền y hộ vệ hướng hắn lắc đầu, nhìn công tử bên cửa sổ.

Gầy gò hộ vệ mím môi, cũng im lặng.

Người dưới lầu ầm ĩ, ngựa đến người đi, đều không lọt khỏi mắt công tử. Trong mắt hắn hiện ra cảnh tượng nhộn nhịp này cũng như nhìn vào khoảng không, môi son mấp máy, cũng chỉ có chính hắn biết được, hắn không ngừng nhớ kỹ ba chữ — Mục Thanh Lê.

Nhưng hắn lại không vì sao chính mình để ý tên này như thế.

Đợi suốt, đợi cho đến đêm khuya, cũng không thấy có người đến.

Huyền y hộ vệ từ bên ngoài tiến vào, hướng công tử nói: "Công tử, Xuân Phong Các đã xác định. Mục đại tiểu thư không đến đây."

Công tử gật đầu, nhắm mắt lại.

Gầy gò hộ vệ tức giận nói: "Công tử, Mục Thanh Lê này không biết tốt xấu, muốn hủy Mục gia của nàng còn không đơn giản, không giáo huấn một phen thật sự……" Hắn nhìn đến một đôi mắt phượng lạnh như băng ấy, trong đó lạnh đến nỗi làm cho những lời kế tiếp hắn muốn nói cũng dừng trong cổ họng.

Công tử đứng dậy, "Đi thôi."

Huyền y hộ vệ kéo gầy gò hộ vệ, đi theo sau hắn.

……

Hồ Minh Kính, năm nào cũng có thuyền hoa du ngoạn, xuân hạ thu đông cảnh vật đều vui vẻ.

Một con thuyền so với những thuyền hoa khác càng có vẻ khéo léo lại tinh tế lẳng lặng trôi nổi trên mặt hồ, trong thuyền hoa chỉ có năm người, đều là nữ tử.

Lớn tuổi nhất ước chừng mười sáu mười bảy, những người khác cũng khoảng mười bốn mười lăm, lụa trắng bay bay, các nữ tử người người bất phàm, từ cửa sổ điêu khắc mở ra có thể thấy được phong tư thướt tha trong đó, linh lung xinh đẹp.

Trong số đó nữ tử váy thủy lam nằm nghiêng ở trên tháp, bờ môi lúm đồng tiền xinh như hoa, mặt mày như họa, trong lòng ôm một con hoa điêu* nho nhỏ màu trắng, ngón tay thỉnh thoảng đùa nó.

Bạch điêu, trong số điêu là cực kỳ trân quý. Ngàn năm một thuở, nghe nói rất thông linh, cả đời chỉ nhận thức một chủ.

Bốn nữ tử phấn y cười rộ xem nữ tử đùa bỡn bạch Điêu Nhi rất vui vẻ, trong đó nữ tử dung mạo tú lệ, mắt hạnh phấn môi, còn có một đôi thu thủy linh động tử hướng nàng nhẹ giọng nói: "Tiểu thư, nhị tiểu thư đang theo sau chúng ta."

"Nàng muốn cùng thì liền cùng đi, chỉ cần nàng không gây chuyện, cũng không cần đi quản, miễn cho quấy rầy hưng trí của chúng ta." nữ tử áo lam đùa bỡn bạch Điêu Nhi lẩm bẩm không thèm để ý, trong tay cầm một khối điểm tâm liền hướng bên trong miệng nó, nhìn thấy bạch Điêu Nhi bị nghẹn, cuống quít nắm nó lên cười hớ hớ vui vẻ nói: "Tiểu Bạch, không cần ăn gấp như vậy, tiền của tỷ tỷ đủ ngươi ăn cả đời!"

"Chi chi chi –" Bạch điêu phồng miệng bắt đầu chạy trốn.

"Ha ha a." Bốn nữ tử xem bộ dáng nó đáng yêu đều không khỏi cười thành tiếng.

Bốn người này không ai khác, chính là Mục Thanh Lê cùng Xuân Hạ Thu Đông. Ngày thành thân của nàng cùng Thái Tử Quân Vinh Giác càng ngày càng gần, hôm nay thời tiết thuận tiện, mấy người đến đây tới đây hưng trí du hồ. Bạch điêu này cũng do Thái Tử vì vị hôn (chưa cưới) Thái Tử phi đi tìm, việc này truyền ra nhất thời giết chết người bên ngoài, nghĩ thầm Thái Tử thiện tâm ôn nhu, thật sự cùng An Vương lúc trước không thể so sánh. Mục Thanh Lê này có đức hạnh gì, lại được yêu thương đến như thế?

Bắt được bạch điêu, Mục Thanh Lê đem đặt ở trong lòng, chợt buồn ngủ, nghiêng đầu hướng Liên Hạ nhàn nhàn cười: "Liên Hạ, đàn một khúc đi."

"Được." Liên Hạ nhã thanh đáp ứng, đứng dậy đi lấy đàn cổ đến đây. Nghiêng thân ngồi ở trên thảm mềm, phấn y bốn phía, đàn cổ đặt trên bàn hai chân, năm ngón tay thiên thiên đàn tấu.

Khúc linh tịnh thanh mĩ, giống như đặt mình trong thiên sơn vạn thủy, tuyền khê bích thảo, khô mộc nảy sinh, cảnh sắc tự nhiên dạt dào, thoải mái vui vẻ.

Tiếng đàn theo gió đi ra ngoài, toàn bộ tiếng ồn ào trên hồ Minh Kính cũng nhất thời im lặng rất nhiều, thẳng đến yên tĩnh, mỗi người đang say mê trong đó.

Nhưng vào lúc này, một đạo tiếng tiêu cùng đến, tiếng tiêu giống như ti trúc phá phong (đàn sáo xé gió), cùng phối hợp tiếng đàn không hề có khe hở, giống như hai người trong lúc đó vốn là nhất thể, hai khúc này hỗ trợ lẫn nhau. Tiếng tiêu này vừa tới, giống như xuân vũ nhuận vạn vật, sinh sô nảy nở, hoàn toàn thảo mộc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!