Hai người đứng chung một chỗ, nam tử minh hoàng hoa y, ngọc diện như tiên, quanh thân như được bao bọc bởi sương mù lành lạnh, làm cho người ta thấy không rõ, giống như cửu thiên trích tiên (tiên giáng trần) như gần thật xa. Nữ tử đứng cùng hắn lại không thấy nửa phần xa cách, một bộ bạch y võ phục, trên mặt chưa từng có qua nụ cười như đàm hoa nhất hiện*, mắt cong cong, cực kỳ giống trăng non trên nền trời đêm.
Hai người như kim đồng ngọc nữ thật xứng đôi, giống như bước ra từ trong tranh thuỷ mặc tô điểm màu đỏ xanh.
* Đàm hoa nhất hiện: ý nói bỗng thấy lại biến đi ngay, diễn tả sự sinh diệt mau chóng như phù dung sớm nở tối tàn
Quân Vô Cung nghi hoặc nhìn Quân Vinh Giác, một màn này tuy rằng hắn cũng thấy có chút không hợp lý, nhưng cũng không thể gây trở ngại. "Ha ha" Cười, từ ái nhìn hai người, nói: "Xem ra Tiểu Lê Nhi cùng Giác Nhi hai người đối với đối phương đều rất thích? Hôn sự này liền quyết như vậy……"
"Đợi một chút!" Một âm thanh từ tính ngắt lời hắn nói.
Quân Vô Cung nhíu mày, nhìn về phía phát ra tiếng này, liếc mắt một cái liền thấy Tần Vương Quân Vinh Trăn đứng lên, thân hình lẫm lẫm tràn ngập bá đạo. "Tần vương đây là vì sao? Nếu không cho trẫm một lời giải thích hợp lý……"
Quân Vinh Trăn nhìn về phía Mục Thanh Lê, môi khêu gợi nở nụ cười: "Phụ hoàng có điều không biết, nhi thần đã sớm đối Lê Nhi khuynh tình, chỉ là Lê Nhi cùng An Vương trước có hôn ước nên mới che giấu. Nay Lê Nhi đã cùng An Vương giải trừ hôn ước, nhi thần cũng không nguyện giấu diếm nữa, cho nên khẩn cầu phụ hoàng đem Lê Nhi tứ hôn cho nhi thần, nhi thần nhất định sẽ hảo hảo đối đãi Lê Nhi!"
Lê Nhi? Bọn họ có như vậy quen thuộc sao? Mục Thanh Lê khóe miệng nhếch lên, thật sự là giả dối.
Quân Vinh Giác hơi hơi nắm chặt tay nàng, đối nàng cười khẽ.
"Hồ nháo!" Quân Vô Cung nhíu mày giận dữ, một chưởng chụp ở trên tháp kỷ.
Quân Vinh Trăn không chút nào e ngại, trảm đinh tiệt thiết nói: "Nhi thần không phải là hồ nháo, là thật tâm yêu thích Lê Nhi, phụ hoàng làm gì tức giận như thế!"
Quân Vô Cung mặt rét lạnh, âm thanh lạnh lùng nói: "Tiểu Lê Nhi sẽ là Thái Tử phi, ngươi muốn cướp thê tử đệ đệ ngươi!?"
Quân Vinh Trăn ngửa đầu cười: "Phụ hoàng vì sao không hỏi xem Lê Nhi rốt cuộc có muốn làm Thái Tử phi không! Hay là có tình ý với nhi thần!?"
Quân Vô Cung trong mắt hàn khí bắn ra bốn phía, đứa con này cũng dám cùng hắn giằng co như thế. "Ngươi nghi ngờ quyết định của trẫm?"
Quân Vinh Trăn ngược lại sắc bén không kém: "Không, nhi thần chính là không muốn phụ hoàng chia uyên rẽ thúy **!"
**Nguyên văn Bổng đả uyên ương = chia uyên rẽ thúy
Chia uyên rẽ thúy, lời này nghe qua, thế nào cũng cảm thấy hắn cùng với Mục Thanh Lê là tường tình tương duyệt***. Nhất là lúc này hắn không để ý sự đe dọa của hoàng quyền, bộ dáng nghĩa vô phản cố (làm việc nghĩa thì không chùn bước) càng làm cho người ta thêm ngờ vực. Ánh mắt mọi người nhìn về phía Mục Thanh Lê đều có một ít nghi ngờ.
**** Tường tình tương duyệt, có lẽ cũng tựa tựa như Lưỡng tình tương duyệt (hai người yêu nhau) còn tường tình tương duyệt đây có nghĩa là tường tận, hiểu rõ nhau -_____
- thì 2 người này mới gặp nhau 1 lần thì sao yêu nhau được , cũng có lý nha.
Trong mắt những nữ tử ghen tị hâm mộ càng nhiều. Dựa vào cái gì mà háo sắc này có thể được Thái Tử phu quân giống thần tiên như vậy, còn có Tần vương khuynh tình như vậy, hướng Hoàng Thượng tranh luận?
"Tiện nhân! Tiện nhân! Tiện nhân!" Mục Tử Vi ở chỗ tối vẻ mặt ghen ghét vặn vẹo, một tiếng chửi nhỏ.
"Hoàng Thượng, Tần vương, các ngươi cần gì phải khắc khẩu." Lúc này, hoàng hậu Yến Hàm Yên ra tiếng giảng hòa, ánh mắt đoan trang ôn nhu hướng Mục Thanh Lê, bao hàm thâm ý, mỉm cười nói: "Không hổ là nữ nhi của Vô Hà, còn tuổi nhỏ mà xinh đẹp như thế, mê hoặc tâm thần nam tử nhiều như vậy, ha ha." Lúc trước La Vô Hà dù là mỹ mạo hay là tài hoa toàn bộ đều hơn nàng một bậc, nam tử nàng yêu lại yêu La Vô Hà, cho dù La Vô Hà không cần, người nọ vẫn không quan tâm nàng, dù La Vô Hà đã chết, sỉ nhục này nàng vẫn nhớ rõ ràng.
Quân Vô Cung nhìn về phía nàng, khẽ đáp: "Hoàng hậu nói rất đúng, đã sớm nói qua, Tiểu Lê Nhi là đứa trẻ khiến người người yêu thích."
Không khí nhất thời thả lỏng.
Yến Hàm Yên cười nói: "Đúng vậy, việc này hôm nay, nô tì thấy Hoàng Thượng cũng không muốn làm tên xấu xa, nếu Tần vương cũng thích Lê Nhi, không hôn sự bằng này để cho Lê Nhi chính mình quyết định là được rồi, mặc kệ là Thái Tử hay là Tần vương, nô tì tin rằng, bọn họ đều sẽ hảo hảo đối xử tử tế với Tiểu Lê Nhi, tuyệt đối sẽ không làm cho nàng bị ủy khuất."
Quân Vô Cung nở nụ cười, gật đầu: "Hoàng hậu nói đúng, là trẫm võ đoán." Cúi mi nhìn về phía Mục Thanh Lê, cười lại nói: "Tiểu Lê Nhi, ngươi liền dựa vào tâm ý của ngươi chọn một người, cho dù là ai, trẫm đều thành toàn."
Quay đi quay lại nói mấy câu, cũng ép nàng phải chọn một người, mà không cho nàng một chút cơ hội cự tuyệt.
"Lê Nhi, nếu phụ hoàng cho ngươi cơ hội này, cũng không nên bỏ lỡ." thanh âm Quân Vinh Trăn truyền đến, ánh mắt hắn thâm thúy, cong môi cười nói: "Ta nhất định sẽ hảo hảo đối đãi ngươi, sau này sẽ không để cho người ta động tới ngươi một chút nào."
Nàng là người thông minh, sao lại không biết bên trong tứ hôn này có bao nhiêu thách thức, so sánh với Thái Tử ốm yếu đó, có được cam đoan của hắn, nàng sẽ chọn như thế nào?
Nếu là không lấy Thái Tử nhất định phải gả cho hắn, Tiểu Lê Nhi, làm sao ngươi tránh được tay lòng bàn tay ta?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!