Mục Thanh Lê một đường đi tới phía dưới thác nước, dưới ánh mặt trời quần áo ngày hôm qua nàng cởi để trên tảng đá vẫn còn, mỉm cười cầm quần áo lên, lúc này mới chạy về.
Phủ Bình Khang Hầu, Mục Thanh Lê mặc lại quần áo như trước mới vào cửa, chỉ thấy Đường mama mặc váy màu trắng xám vẻ mặt lo lắng đứng ngồi không yên ngay cửa nhìn xung quanh. Lúc này vừa thấy Mục Thanh Lê, sắc mặt hiện lên kinh hỉ lập tức chào đón."Đại tiểu thư, ngươi đã trở lại!" Nhìn Mục Thanh Lê từ trên xuống dưới, không ngừng vỗ vỗ ngực chính mình, khiếp đảm nói: "Đại tiểu thư, người đây, một ngày qua người bị làm sao? Người có biết trong nhà ai cũng lo lắng người! Người có thể bị ủy khuất gì?
Làm sao mà tóc cũng không có buộc? Đây là sao……"
"Mama, ta không sao." Mục Thanh Lê vỗ vỗ tay trấn an nàng, tùy ý nàng lôi kéo đi về phía Lê viện.
"Ô ô u, đại tỷ tỷ đã trở lại a!" Vừa mới đi đến hành lang, thân ảnh Mục Vân Tâm vừa vặn đối diện đi tới, cước bộ dừng lại cao thấp đánh giá Mục Thanh Lê, nắm ngay cơ hội này để xả giận châm chọc: "Đại tỷ tỷ, ngươi một ngày qua lại đi nới nào? Nhìn xem xiêm y này, trước kia sao chưa từng thấy đại tỷ tỷ mặc qua? Tóc tai bù xù thật khó xem, đại tỷ tỷ chạy một vòng bên ngoài như vậy, không phải làm mất thể diện Bình Khang Hầu phủ chúng ta sao?
Lại còn thâu đêm không về, xem bộ dáng đại tỷ tỷ, chẳng lẽ là gặp cái gì đó?"
Đường mama nghe vậy trong lòng sốt ruột, lời này nếu như bị truyền ra ngoài, chắc chừng thành ra bao nhiêu lời đồn. "Tam tiểu thư, không nên nói lung tung, nói lung tung sẽ bị nát đầu lưỡi đấy!"
Mục Vân Tâm lông mày dựng thẳng, mắng:" Ngươi là thế nào căn hành*, một lão bà (bà già), cũng dám uy hiếp ta?"
* căn hành : 1. thực vật, thân cây mọc ngầm dưới đất/chỉ rễ cây; 2. Căn nguyên/cơ sở. Theo ý MVT: cọng hành yếu ớt, huống chi đây chỉ là rễ của cọng hành => thấp của thấp kém nữa.
Đường mama nghẹn lời, chung quy trong lòng biết nàng chỉ là thân phận nô tài, Mục Vân Tâm cho dù là thứ nữ, cũng là chủ tử, hiển nhiên không thể tùy tiện đấu khẩu. Nhưng sự tình này quan hệ đến danh dự đại tiểu thư, nàng làm sao có thể không để ý tới?
"Hừ hừ." Mục Vân Tâm đắc ý cười rộ lên, vênh váo hống hách: "Như thế nào? Bị ta nói trúng, còn muốn giảo biện đi." ( giào biện
- nguỵ biện, nói xạo nhưng không từ nào có ý hay như nguyên văn cả – giảo còn là giả dối, hiểm ác, tinh ranh, MVT tưởng ai cũng giống mình @_@)
Xem bộ dáng nàng ta lải nhải, Mục Thanh Lê thờ ơ liếc qua, nhíu mày cười: "Lần trước giáo huấn còn chưa đủ? Nói thêm nữa câu, Tử Vi chính là tấm gương của ngươi."
Mục Vân Tâm sắc mặt tái mét, nghẹn họng không dám nói, đầy vẻ kinh sợ. Thẳng đến khi Mục Thanh Lê đi một hồi, sắc mặt mới đỏ lên, tức giận dậm chân một cái, mắng thầm: "Kiêu ngạo! Ngươi cứ kiêu ngạo! Hừ!"
Về tới Lê viện, bốn người Xuân Hạ Thu Đông cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, trong lòng Mục Thanh Lê biết các nàng lo lắng, ngồi trên ghế ôn thanh nói: "Ta không phải tiểu hài tử, có chừng mực, sẽ không dễ dàng gặp chuyện không may như vậy."
Noãn Thu nói: "Là chúng ta việc bé xé ra to." Mục Thanh Lê trước đây ở nơi nào các nàng đều biết, cũng chưa từng trải qua một ngày không thấy người, thế này mới làm cho các nàng nhất thời hiểu rằng Mục Thanh Lê nay đã không như trước.
Mục Thanh Lê mỉm cười, Noãn Thu lại nói: "Hôm qua Vạn Dược Hiên truyền đến tin tức, nói là hy vọng gặp lại tiểu thư một lần."
Mục Thanh Lê tâm khẽ nhảy một cái, hỏi: "Ngươi trả lời thế nào?"
Noãn Thu đáp: "Ta nói tiểu thư cần suy nghĩ một phen rồi từ chối."
Mục Thanh Lê gật gật đầu, cười nói: "Cứ như vậy, cho bọn họ chờ đi." Vạn Dược Hiên muốn gặp nàng, đơn giản vì chuyện dược liệu kia, muốn phương thuốc, chờ nàng ngày nào có tâm tình nói sau.
Thời gian trôi qua thật nhanh, đã tới cuối hạ, trong một hồi tiếng chiêng trống hạ thử của học viện Tống Thụy chính thức bắt đầu. Ngựa xe như nước, toàn bộ Tống Thụy học viện người người tấp nập, dân chúng bình dân chỉ có thể ở ngoài để xem, nhốn nha nhốn nháo chen về phía trước.
Quân (quân vương) Đông Tống quốc Quân Vô Cung ngồi ở thượng cấp, hoàng hậu Yến Hàm Yên ở bên cạnh hắn, phía dưới là các vị võ đại thần. Thừa tướng Yến Cần hướng La Kình Thiên bên cạnh kính một ly, cười nói: "Tướng quân, hạ thử lần này ngươi thấy thế nào?"
La Kình Thiên không chút khách khí hừm một tiếng, châm chọc nhìn thoáng qua lão hồ li này, khinh thường nói: "Tất nhiên là Tiểu Lê Nhi của ta thắng."
Yến Cần không thấy tức giận, ha ha cười: "Võ sinh của Tống Thụy học viện tư chất cũng không phàm, An Vương lại là tam phẩm kiếm vương, nghe nói mấy ngày nay hắn còn không ngừng tu luyện tại gia, mời Vương Hằng vương đại nhân tới dạy kiếm thuật, tu luyện đối chiến. Lấy Tiểu Lê Nhi ngũ phẩm đại kiếm sư muốn thắng, Khó! Khó! Khó!" Cùng lúc thốt ra ba từ "Khó", từng chữ từng chữ xem thường, trong giọng nói hiển nhiên có thể thấy được sự khinh thị.
La Kình Thiên trừng mắt nhìn hắn, quay mắt đi khinh thường cùng hắn nói chuyện. Yến Cần thấy, trong lòng cười lạnh, đáy mắt đều là châm chọc. Nhưng hắn không thấy được, La Kình Thiên gác hắn qua một bên, đồng dạng cũng là trêu tức cùng châm chọc. Khó? Ngày đó hắn cũng nhìn không ra Tiểu Lê Nhi rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh, chỉ bằng Lâm tiểu tử muốn đánh bại nàng? Kia mới là thật Khó! Khó! Khó!
Bốn võ đài bạch ngọc, toàn bộ học viện Tống Thụy chia làm bốn tổ đồng thời tiến hành, rút thăm quyết định đối thủ.
Trong đám người, Mục Thanh Lê nhìn mảnh giấy trong tay, bốn — sáu. Cũng ngay tại bốn võ đài tỷ thí, đối thủ là bốn — năm. Trận thứ ba bắt đầu.
Ngồi yên trên vị trí, nhìn bốn phía chung quanh, liền nhìn đến cách đó không xa một thân màu trắng cũng là võ phục Tống Thụy Quân Vinh Lâm nhìn sang. Hắn ánh mắt lợi hại, mím bạc môi, tóc đen cột ở sau đầu, phong thần tuấn lãng. Mấy ngày nay hắn thật sự tôi luyện không ít, nhìn qua như vậy, nhưng thật ra có vài phần khí thế kiếm vương.
Mục Thanh Lê cong môi, híp mắt nhìn hắn khinh thường.
Quân Vinh Lâm hai má da thịt run lên, đáy mắt hiện lên khuất nhục, mím môi càng chặt, bỏ qua trăm mối ngổn ngang không hề xem nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!