Chương 3: Ngươi không xứng

"Ba."

Quân Vinh Lâm đánh bay vũ tên đang phóng tới, trước mắt hàn quang chợt lóe, chỉ thấy hồng y thiếu nữ cầm kiếm đâm tới, hắn kinh sợ cả thân toát mồ hôi lạnh, xoay người lui về phía sau vài bước, kinh ngạc không thôi.

"Mục Thanh Lê, ngươi điên rồi? Ngươi dám thật sự động kiếm!"

Mục Thanh Lê híp mắt cười yếu ớt, nghiêng người chậm rãi đảo qua, không nhanh không chậm đáp: "Ta thực thanh tỉnh, nhưng thật ra ngươi không động kiếm, mới thật là điên, thật sự muốn chết?"

Quân Vinh Lâm phát hiện nàng mặc dù không mạnh, nhưng chiêu thức kiếm thuật ấy cũng không yếu. Trong lòng một mảnh tức giận cùng châm chọc, cổ khí từ ngón tay ngưng tụ, một cổ khí từ ngón tay bắn tới mũi kiếm của nàng, cười lạnh khinh bỉ nói: "Ngươi, không xứng để bổn vương xuất kiếm."

"Xoát" Một kiếm mạnh hơn nhanh hơn, cắt qua khuôn mặt tuấn tú của Quân Vinh Lâm.

Mục Thanh Lê dùng tay không cầm kiếm ngắt một bông hoa, nhìn thì chậm, trong nháy mắt thật như mộng ở trên mặt hắn vốn có một vết thương lại xuất hiện thêm một vết thương, tạo thành hình chữ thập, nàng cười thật tươi, khẩu khí không chút khách sáo: "Ngươi cũng không xứng sử dụng kiếm."

– Ngươi cũng không xứng sử dụng kiếm –

Tại thế giới kiếm thuật này, bị nói không xứng sử dụng kiếm, đây mới là vũ nhục lớn nhất.

Sắc mặt toàn bộ những người đang xem xung quanh thay đổi, việc này e là một náo động không nhỏ.

"Ngươi nói cái gì!?" Quả nhiên, Quân Vinh Lâm vô cùng phẫn nộ, một tay xoa lên khuôn mặt, nhìn thấy máu trong tay, lần nữa quay lại nhìn nàng, "Xoát" rút Lưu Vân bảo kiếm ra, kích xuất toàn bộ đấu khí, bổ về phía Mục Thanh Lê, sát ý lạnh lẽo: "Mục Thanh Lê, ngươi đã nói thì không được trốn, muốn giết hoàng tộc, bổn vương ngay tại nơi này đem ngươi tử hình!"

"Hừ." Mục Thanh Lê không chút nào che giấu toát ra một chút thần sắc khinh bỉ, trong nháy mắt, buông lỏng bảo kiếm trong tay vừa thu lại, khiến toàn bộ kiếm thế của Quân Vinh Lâm bỗng tiêu tán, một cước đá vào huyệt vị đầu gối của hắn, chỉ thấy Quân Vinh Lâm trừng mắt như không thể tin vào mắt nhìn về phía trước, hắn liền có cảm giác lành lạnh kiếm ngay ở cổ.

Như vậy thật giống như là Quân Vinh Lâm chính mình hướng về phía kiếm của Mục Thanh Lê, thật sự quỷ dị.

"Ngay cả một chiêu của ta cũng không đỡ được, ngươi còn dám nói ngươi xứng sử dụng kiếm sao?" Mục Thanh Lê không chút nào buông tha cơ hội đả kích của hắn, mũi kiếm theo cổ hắn hướng về phía trước, dùng kiếm trêu chọc cằm của hắn, liếc thấy mặt hắn đỏ lên do khuất nhục, cong môi cười, phun ra ba chữ:

"Ngươi không xứng."

Một chiêu!

Chỉ một chiêu, đã đem thiên tài kiếm vương Đông Tống thu phục, nói như vậy, nàng so với kiếm vương còn lợi hại hơn!?

Những người bàng quan chung quanh chỉ cảm thấy hết thảy đều trở nên có chút mộng ảo, phân không rõ đâu là thật đâu là giả.

"……" Quân Vinh Lâm cả người run rẩy, gân xanh nổi lên trên trán, khớp ngón tay cầm kiếm trở nên trắng bệch. Hắn không rõ, rõ ràng một kiếm kia của hắn uy lực thật lớn, như thế nào lại bị hạ dễ dàng như vậy, thật giống như là khí lực đều mất hết, bị nàng đá một cước toàn thân liền tê dại.

"Không phục?" Mục Thanh Lê cười khẽ, lấy kiếm cắt một vết thương bên cánh tay hắn, lại ở trên đùi hắn rạch thêm một đường. Bảo kiếm trong tay nàng linh hoạt vô cùng, chỉ nháy mắt trên người Quân Vinh Lâm không nhiều không ít năm đạo kiếm thương, cùng số vết thương trên người nàng vừa vặn.

"Ngươi đả thương trên người ta, toàn bộ từ đầu chí cuối trả lại cho ngươi."

Nói xong khinh thường liếc hắn một cái, xoay người hướng Lưu Minh Hiên đi đến.

Quân Vinh Lâm lửa giận ngút trời, khuất nhục cùng không cam lòng tràn ngập trong óc hắn, hận không thể đem cô gái trước mắt này thiên đao vạn quả (băm vằm thành nghìn mảnh). Toàn thân nhảy dựng lên, lấy khoảng cách trực tiếp này xuất thủ hướng Mục Thanh Lê, nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ:"Bổn vương giết ngươi!"

"A!" Mọi người kinh hãi, ai cũng thật không ngờ Quân Vinh Lâm thế nhưng ra tay phía sau, này là thủ đoạn đánh lén đả thương sau lưng người khác.

Mục Thanh Lê cảm thấy hàn phong ào đến, đầu hơi hơi nghiêng, thoát được một kiếm, quay người một cước đá trúng ngực Quân Vinh Lâm.

"Phốc!" miệng Quân Vinh Lâm phun máu tươi, kiếm Lưu Vân rớt ra, ngã thật mạnh xuống dưới.

Mũi chân Mục Thanh Lê dùng sức một chút liền đứng trước mặt hắn, kiếm chỉ vào yết hầu hắn, lãnh đạm nói: "Ngươi quả nhiên không xứng sử dụng kiếm."

"Đại tỷ tỷ, không cần a!" Chân tình mềm nhẹ thanh âm, tuyệt vọng thê lương kêu to ẩn chứa rung động lòng người.

Mục Tử Vi tìm đúng cơ hội, lê hoa đái vũ* chạy tới, che chắn trước mặt Quân Vinh Lâm, quỳ gối trên mặt đất, cầm lấy ống quần Mục Thanh Lê đau khổ cầu xin: "Đại tỷ tỷ, van cầu ngươi! Không cần, không cần, An Vương, An Vương không phải là cố ý đối với tỷ tỷ bất lợi a! Đại tỷ tỷ, Tử Vi cầu ngươi, không cần giết An Vương. Nếu đại tỷ tỷ thật muốn giết, liền giết muội muội đi, muội muội không oán cũng không hối hận

*Lê hoa đái vũ (hay đới vũ) [] : Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi (trong bài "Trường hận ca" của Bạch Cư Dị). Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!