Chương 24: Lam Phiêu Phiêu

"Tiểu thư, người nói những thứ này thật là dược liệu sao? Ta cho tới bây giờ cũng chưa có nghe nói qua?"

Bên trong xe ngựa, Noãn Thu nghi hoặc hỏi. Bản thân nàng chính là một vị luyện đan sư, dược liệu gặp qua cũng không ít, nhưng chưa từng nghe qua những thứ mà Mục Thanh Lê nói là dược liệu. Trong đầu một toàn nghi hoặc, nhưng lại nhẹ giọng hỏi: "Hơn nữa, tiểu thư sao lại biết chúng là dược liệu?"

Mục Thanh Lê đã sớm đoán được sẽ bị nàng hỏi, chỉ mở miệng nói lung tung: "Nếu ta nói là ta có một cái tiên mộng, thần tiên nói cho ta biết ngươi tin sao?"

Noãn Thu khóe miệng vểnh lên một chút, hiển nhiên là không tin, nhưng mà ngay sau đó sắc mặt nàng đột nhiên nghiêm chỉnh, nhìn chằm chằm thẳng vào Mục Thanh Lê, kinh ngạc nói: "Hay là, chẳng lẽ là tiểu thư thức tỉnh rồi? Cho nên tính tình mới có thể hoàn toàn thay đổi? Còn kế thừa trí nhớ? Nhưng mà không đúng a! Nếu là thức tỉnh, tự nhiên phải là tiến bộ nhanh mới đúng, hay là do tiểu thư thức tỉnh cùng với người khác không giống nhau?"

Thức tỉnh?

Mục Thanh Lê trước tiên đã nghĩ đến tứ hồn băng tinh, cái này thật thần bí, xem Noãn Thu như vậy, lắc đầu cười nói: "Đừng nghĩ, nghĩ không ra cũng đừng nghĩ nữa, ta chính là ta không phải là được rồi sao?"

Một câu làm bừng tỉnh người trong mộng. Noãn Thu cúi mặt thấp xuống, gật gật đầu mỉm cười: "Cũng phải, chỉ cần là việc tiểu thư muốn, không cần suy nghĩ nhiều."

"Hu~ –"

Đúng lúc này, xe ngựa đột nhiên đứng lại, mọi người đều bị bất ngờ, bên trong xe ngựa một trận lay động, may mắn ba người Mục Thanh Lê cũng không phải người thường, cho nên phản ứng kịp mới không có bị đụng vào đâu.

Đường Thủ âm thanh lo lắng: "Tiểu thư? Có sao không?"

Mục Thanh Lê nhăn mặt nhíu mày, mặc cho ai muốn nằm thì nằm, đột nhiên bị như vậy một chút cũng không hề cao hứng. Nhưng đúng là Đường Thủ này cũng khó chịu, mà hết thảy là do người ta tạo thành này.

"Sao lại thế này?" Mục Thanh Lê lạnh giọng nói.

"Hồi tiểu thư, phía trước bị xe ngựa khác chặn đường." Đường Thủ hồi báo.

Mục Thanh Lê trong mắt chợt lóe nghi hoặc, sau hiểu rõ chính là một mảnh lãnh phúng (cười lạnh). Nàng nhớ rõ ràng Dương thành đường xá rộng mở hai ba xe ngựa đều có thể đi qua, xe ngựa này lại chắn phía trước, rõ ràng chính là cố ý gây phiền toái.

Nàng không thích phiền toái, nhưng là không có nghĩa là sợ phiền toái. Nếu phiền toái luôn tìm tới cửa, nàng sẽ khiến cho người khác không dám tìm nàng gây phiền toái.

"Chặn đường? Một khi đã như vậy, liền hủy nó đi, bất quá cần giải quyết thì cứ giải quyết?" Mục Thanh Lê nhíu mày, thanh âm không lớn không nhỏ, cũng đủ làm cho người bên ngoài nghe được thật rõ.

Đường Thủ còn chưa mở miệng, Mục Thanh Lê chợt nghe bên ngoài truyền đến âm thanh kiều mỵ của nữ tử: "Muội muội uy phong thật lớn, biểu tỷ tỷ vốn là muốn kêu muội muội, chẳng qua là bị chia cách bởi xe ngựa muội muội, làm cho biểu tỷ tỷ (chị họ) thật là khổ sở."

"Đúng vậy, đại tỷ tỷ, biểu tỷ tỷ chính là muốn gọi đại tỷ tỷ, đại tỷ tỷ sao lại có thể như thế." Lại là một đạo thanh âm tiếu mĩ nhu hòa truyền đến, rõ ràng là thanh âm của Mục Tử Vi.

Ta đã nói như thế nào mà có phiền toái tìm tới tận cửa, nguyên lai lại là Mục Tử Vi này.

Mục Thanh Lê cười lạnh một tiếng, xốc màn xe lên ở bên hai người Noãn Thu, Hàn Xuân vừa từ từ đi ra. Hướng Đường Thủ phất tay một cái hắn đang ở một bên đã đi xuống xe ngựa, ngẩng đầu nghênh mặt nhìn hai nữ tử trước mặt.

Mục Tử Vi mặc một thân váy màu thủy lam, thắt lưng gấm trắng, trong suốt như không nắm bắt, xinh đẹp tinh tế. Mặt to son điểm phấn, trên đầu cài một cây trâm ngọc bích linh lung, một đầu là chỉ bạc kết chuỗi hạt, làm khuôn mặt ôn nhu khả ái lại hơi thêm vài phần tiếu mị, hiển nhiên là do tỉ mỉ trang điểm.

Một người đứng bên cạnh nàng, ước chừng mười sáu tuổi, mặt trái dưa*, xiêm y màu hồng, tay áo mềm mại như nước, mi to mắt hạnh, trang điểm cực kỳ xinh đẹp, đuôi mắt chút đỏ tươi càng thêm mị hoặc, là một mỹ nhân xinh đẹp mị hoặc.

* Không nhầm đâu, nguyên văn : Qua tử tiếu diện , đại khái là mặt đẹp như trái dưa, còn dưa gì thì mình không biết, chẳng rõ dưa gang hay dưa chuột nữa, hay là loại dưa hấu tròn của nước mình chăng =)) – hihi, chắc là ý tả gương mặt nàng ta đầy đặn

Mục Thanh Lê tựa tiếu phi tiếu đánh giá hai người, khinh thường cười nói: "Các ngươi cũng không cần nhận họ hàng bừa, cha ta là con một, không hề có tỷ tỷ muội muội gì, ta làm sao mà có biểu tỷ. Ta thấy các ngươi điên rồi, chẳng qua là ham gia tài của ta, nha, hai thỏi bạc này xem như ta thưởng cho các ngươi, về sau không cần nói lung tung, khiến người khác chế nhạo." Nói xong, hai thỏi bạc trong tay Mục Thanh Lê bay ra bên ngoài, trực tiếp nện trúng trên người hai người kia.

Hai người không kịp tránh, đều bị chạm đau đớn. Lam Phiêu Phiêu giận dữ, nàng là sủng cơ mới của Tần vương, tuy rằng chỉ là một cơ thiếp, nhưng là dựa vào Tần vương đối với nàng sủng ái, người nào đối nàng không phải lời nịnh nọt đâu, mà Mục Thanh Lê này dám đối xử nàng như vậy?

"Mục tiểu thư, lời này của ngươi là ý gì? Ta là Lam di chất nữ, Lam di là nương ngươi, ta đương nhiên chính là của biểu tỷ tỷ ngươi, ngươi dám đối xử ta như vậy, biểu tỷ tỷ cũng sẽ tức giận." Lam Phiêu Phiêu trong mắt phát lạnh nhìn nàng.

Mục Thanh Lê tỉnh ngộ nhìn về phía Mục Tử Vi, gật gật đầu nói: "Nguyên lai là như vậy, ta nghĩ chính ngươi vẫn là nói sai rồi, Lam Tú Ngọc là tiểu thiếp, còn không xứng để ta gọi là nàng một tiếng nương. Ta đã nói, nguyên lai ngươi là biểu tỷ của Tử Vi, khó trách tính tình như nhau." Không nhìn sắc mặt Lam Phiêu Phiêu đang lãnh giận, Mục Thanh Lê ngửa đầu cười nói: "Nếu dám chặng đường đi của ta, ta nói huỷ xe liền huỷ xe, ngươi doạ ta thế nào?

Đường Thủ, Hàn Xuân, hủy xe các nàng đi."

"Vâng" Hàn Xuân sớm đã thành thói quen theo Mục Thanh Lê thực hiện bá đạo, trước tiên liền cầm kiếm đi tới. Đường Thủ chần chờ một chút cũng liền đi theo.

"Các ngươi! Các ngươi dám!" Lam Phiêu Phiêu cả người phát run. Nàng là một cái cơ thiếp, Tần vương sủng ái nàng như thế nào, ra ngoài cũng có hai kiếm sĩ bình thường đi theo nàng, làm sao là đối thủ của Noãn Thu cùng Đường Thủ, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ đem xe ngựa của nàng thật sự hủy đi, ngay cả ngựa cũng bị để cho chạy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!