Tư đây là tư sắc => dáng vẻ như người trời (chẳng hiểu sao hồi xưa người hay nghĩ người trời đẹp nhỉ???)
Thác nước chảy thẳng xuống, chung quanh muôn hồng nghìn tía, bích thảo thanh mộc (bích màu xanh lục, thanh cũng màu xanh lục = đại khái như cái bài hát "cái cây xanh xanh, thì lá cũng xanh …" ấy), đào nguyên tuyệt sắc tự nhiên, bất quá trên bờ xa xa như có người đứng.
Hắn mặc bào phục tuyết trắng, không nhiễm bụi trần, ngọc thụ lâm phong. Tóc đen như mực dùng mộc trâm tùy ý vấn ở sau đầu, làm lộ ra dưới búi tóc ấy cái cổ nõn nà sáng bóng như trong ý thơ*. Chỉ mỗi một bóng lưng đã đẹp như tranh vẽ, dường như tất cả chói sáng trong trời đất cùng tập trung lại một điểm.
*Nguyên văn "sấn thác xuất phát kế hạ ngưng chi bạch ngọc bột cảnh đích thi ý quang trạch" mà bản convert để là "phụ trợ xuất phát kế hạ nõn nà bạch ngọc cổ ý thơ sáng bóng" TT^TT huhu … không hiểu convert muốn nói gì nên ta dịch thoát ý câu này, bạn nào có ý hay hơn bảo ta, ta sẽ sửa lại.
Nam tử lúc này mới nhận thấy có người xâm nhập chốn phong cảnh như thơ như họa này, nghiêng người quay đầu lại xem.
Da thịt nõn nà, mày cong mắt đẹp, dưới đôi lông mày là ánh mắt làm cho nguời khác nói không nên lời, như trăng sáng ẩn trong mây**, nét đẹp dồn tại một người, tìm không được một phần tỳ vết nào.
** Nguyên văn Uyển nhược khinh vân mông nguyệt:
-là chỉ sự thanh nhã, ung dung tựa như cảnh trăng sáng ẩn hiện trong mây vậy. Còn mình là mình nghĩ đẹp đến " hoa nhường nguyệt thẹn" hix…may mà có bạn Murasaki ở TTV giúp đỡ nên mình chân thành cám ơn Bạn giúp mình dịch câu này: :-* muoa muoa
Ngay cả dùng chu đan*** không thể vẽ nên màu, thi từ thơ phú cũng không sao miêu tả được.
*** Chu đan: Mình hiểu như sau:
1. Chu : màu đỏ, vd: chu sa. Đời xưa cho sắc đỏ là đẹp nhất, nên gọi các nhà phú quý là chu môn
2. Đan: màu đỏ, cung điện đời xưa đều chuộng sắc đỏ, cho nên gọi sân hè nhà vua là đan trì , đan bệ , v.v.
Từ 1 và 2 =>đấy là một màu cực kỳ đẹp. Theo ta ý câu trên miêu tả anh íh đẹp đến nỗi không bút mực nào tả xiết mà ta không thể chuyển câu uyển chuyển hơn, bạn nào có thể chuyển tốt hơn thì pm ta để ta sửa lại.
Mục Thanh Lê không phải chưa từng qua mĩ nam, không phải trong máy tính thế kỷ hai mươi mốt vẫn có nguyên thư mục tổng hợp tranh mĩ nam thật đẹp đó sao? Nhưng hết thảy những cái kia mặc kệ là vật còn sống hay vật chết (vật chết đây hiểu là vật không có sức sống, là đồ vật như tranh, ảnh … ) ở trước mặt nam tử này thì hoàn toàn thất sắc. Nàng lần đầu tiên nhìn một người mà thất thần, trong đầu hiện lên hai chữ tuyệt sắc.
Con ngươi nam tử tối đen như đầm nước sâu thăm thẳm thoáng một tia dao động, chu bạc môi nhạt nhẽo mỉm cười, ôn nhuận như ngọc, thanh âm xa xa, quanh thân tỏa ra một loại tới hơi thở nhẹ như không có.
"Yêu tinh ngốc." Thanh lương thản nhiên mà ôn nhuận như tiếng gió từ trong miệng nam tử nhẹ nhàng truyền ra, lại mang một phần ý cười.
Mục Thanh Lê cả người ngẩn ngơ, trong lòng lần đầu tiên xuất hiện cảm xúc dở khóc dở cười.
Quân Vinh Giác nhìn thân ảnh nho nhỏ đứng ở bên cạnh cây cối. Võ phục màu trắng ôm sát người, làm dáng người xinh xắn lanh lợi đều lộ ra, tóc mai hai bên, có chút tán loạn. Dây cột tóc màu xanh cùng màu sắc hoa cỏ dễ sinh ảo giác lung linh, chuông màu bạc dưới ánh mặt trời càng thêm lóng lánh, làm cho khuôn mặt vốn thanh mĩ không tỳ vết càng thêm thanh lệ vô song. Một đôi mắt như li châu đen bóng linh động đang ngốc ngốc, thật sự đáng yêu làm cho hắn cũng nhịn không được muốn chọc ghẹo một phen.
Nghĩ nghĩ nàng đột nhiên xuất hiện nơi này, sau lưng là rừng cây rậm rập, trên đầu nàng còn mang theo vài miếng lá cây, lần đầu gặp gỡ như vậy lại thật sự nghĩ nàng là tiểu yêu tinh của cây cối.
Cho dù là yêu tinh, cũng là một cái ngốc yêu tinh.
"Tiểu ngốc lạc đường?" Quân Vinh Giác mỉm cười nói.
Mới nãy là yêu tinh ngốc, giờ lại là tiểu ngốc? Tuy rằng thể xác hiện tại nàng thực chỉ có mười bốn tuổi, nhưng tuổi thật là hai mươi bốn, nam nhân này khí chất cơ hồ làm cho người ta nhìn không ra tuổi của hắn, nhưng tuyệt đối không vượt quá hai mươi.
Mục Thanh Lê trong mắt chợt lóe tia giảo hoạt, trong lòng rục rịch tâm tư nghịch ngơm. Đong đưa đầu, nâng lên mặt liền mở to mắt thiên chân vô tà nhìn hắn, vui mừng kêu lên: "Thần tiên ca ca, ngươi thật đẹp a! Ta là lần đầu tiên nhìn thấy thần tiên đẹp như vậy!"
Quân Vinh Giác bị xưng hô như vậy làm cho buồn cười, thấy thần sắc nàng như vậy lại không thể tức giận, lắc đầu khẽ cười nói: "Tiểu ngốc ah, ta không phải là thần tiên, nam tử lại càng không nên gọi là đẹp."
Mục Thanh Lê phấn khởi đến trước mặt hắn, ngửa đầu nhìn, trong lòng cười to một trận. Mà trên mặt vẫn duy trì nụ cười, còn thật sự nói: "Ngươi chính là thần tiên ca ca, ngươi biết gọi ta là yêu tinh, làm sao có thể không phải là thần tiên đây? Thần tiên ca ca vốn cũng rất đẹp a, yêu tinh cũng không nói sai gì!"
"Ha ha." Quân Vinh Giác bật cười, biết rõ nàng nói dối cũng không nhẫn tâm tố giác nàng. Trên người nàng mặc rõ ràng là y phục của Tống Thụy học viện kiếm thuật đệ tử, lại như thế nào là yêu tinh thật.
Mục Thanh Lê ánh mắt sáng ngời, thiếu chút nữa bị nụ cười này làm ất hồn. Nếu nói là yêu tinh, nam nhân này mới là yêu tinh chân chính, người làm sao có thể thiên tư tuyệt sắc như vậy? Trong mắt càng giảo hoạt hơn, kéo tay Quân Vinh tựa như khổ não kêu lên: "Thần tiên ca ca cười đến thật là đẹp mắt, yêu tinh rất thích a!"
Trong tay lạnh như băng không độ ấm làm cho Mục Thanh Lê trong lòng kinh ngạc, nhiệt độ cơ thể người này rất lạnh.
Quân Vinh Giác trong mắt sâu như đầm nước kia cũng nhiễm ý cười, không có bài xích tiếp xúc của nàng. Ngược lại có phần thích độ ấm kia, tùy ý nàng lôi kéo, đối diện đồng tử thanh lương thấu triệt (trong suốt đến nhìn thấu?) của nàng, khẽ cười nói: "Tiểu yêu tinh cười nhìn cũng được lắm."
Này xem như thừa nhận thân phận của ta? Cam chịu xưng hô của ta đối với hắn?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!