Chương 1: Ngoạn lộng toán kế*

*Ngoạn lộng toán kế – Tính kế đùa bỡn

Võ trường hoàng gia Đông Tống, trên đài võ đấu bạch ngọc, An Vương tay cầm Lưu Vân kiếm đặt trên cổ đối thủ, hiên ngang cong miệng nói: "Ngươi thua rồi."

Lưu Minh Hiên lắc nhẹ thân mình, lấy tay đem kiếm Lưu Vân của Quân Vinh Lâm lấy ra khỏi cổ, bất đắc dĩ nói: "Đúng, ta thua."

"Ha ha ~!" Quân Vinh Lâm vui sướng cười ra tiếng,"Xoạt" một tiếng, kiếm thu vào trong tay, nghiêng đầu nhìn về phía mọi người dưới đài.

Hắn đứng khoanh tay, tử sắc cẩm y bào khẽ lay động, bất quá mới mười tám tuổi, hai mắt sáng như ngọc, ngũ quan lạnh lùng mà vẫn tuấn mỹ vô song, bạc môi cười mang theo vẻ tự tin, đẹp nói không nên lời, trên bạch ngọc võ đài lúc này chỉ thấy một người dáng vẻ ngọc thụ lâm phong đang đứng yên, người cảnh dung hòa, như thiên thần hạ thế.

"Ba ba ba –" Phía dưới dân chúng dù nam hay nữ đều vỗ tay thật lớn, hơn nữa nữ tử lại càng điên cuồng, hô to tên Quân Vinh Lâm.

Trong đám người, trưởng nữ Bình Khang Hầu – Mục Thanh Lê , một thân giáng la hồng quần nổi bật (giáng là màu đỏ, hồng cũng chỉ màu đỏ, tóm lại là áo đỏ mà quần cũng đỏ – không nổi mới lạ), khuôn mặt tinh xảo vẫn không nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn thân ảnh ngọc thụ lâm phong trên đài bạch ngọc, hai mắt trong suốt như ngọc lưu ly không giấu được vẻ lưu luyến si mê cùng ngưỡng mộ, ngón tay gắt gao xoắn lấy khăn tay màu đỏ, cơ hồ muốn xé rách, kích động khẩn trương không thôi.

Cạnh nàng là thứ xuất muội muội (em gái kế tiếp) Mục Tử Vi, mặc váy màu lam thanh nhã, chỉ đơn giản cài hoa lan trên tóc, khuôn mặt nhỏ nhắn trang điểm giản đơn lại càng lộ vẻ đáng yêu, sóng mắt lưu chuyển, mỗi lần cười rộ làm rõ hai lúm đồng tiền đẹp mê người, một tiểu muội muội vừa như thân thiết lại vừa nhã tĩnh (trang nhã + yên tĩnh?).

Hai người đứng chung một chỗ khiến cho sự đối lập càng rõ ràng hơn, Mục Thanh Lê hồng càng hồng, tục càng tục. Mục Tử Vi thanh càng thanh, nhã càng nhã.

Mục Tử Vi làm sao nhìn không ra tâm tình của Mục Thanh Lê, đem tay nàng vì khẩn trương mà run run nắm lấy, sóng mắt nhu tình chuyển hướng nhìn về phía Quân Vinh Lâm trên đài bạch ngọc, mang ý tốt thúc giục: "Đại tỷ tỷ, ngươi đây là đang đợi cái gì? An Vương thắng, ngươi nếu không đi lên, coi chừng bị người ta đoạt cơ hội trước nha."

Mục Thanh Lê vừa nghe liền hoảng, ánh mắt liền đổi hướng nhìn đến những nữ tử chung quanh đang có động thái khác nhau, hướng Mục Tử Vi xin giúp đỡ , nhỏ giọng bối rối nói: "Tử Vi… ta … ta sợ, nơi này nhiều người như vậy."

Trong mắt Mục Tử Vi chợt lóe tia châm chọc, ngoài miệng lại an ủi: "Đại tỷ tỷ, An Vương là hôn phu của ngươi, đây là chuyện mọi người đều biết, có gì mà thẹn thùng. Xem xem, An Vương đang nhìn ngươi kìa."

"Nhìn ta!?" Mục Thanh Lê bối rối giương mắt nhìn lại, quả nhiên liền thấy Quân Vinh Lâm đang nhìn về hướng các nàng bên này, khóe miệng càng thêm giơ lên, phong thần tuấn lãng, nàng không khỏi ngây người.

Nàng không nhìn ra, Mục Tử Vi cũng ngẩng đầu, đối diện ánh mắt Quân Vinh Lâm cùng một chỗ với, mặt cười nhợt nhạt đỏ bừng như xuân hiểu chi hoa, thanh nhã điềm tĩnh đối hắn gật đầu, hai người liếc mắt đưa tình, ẩn tình sâu xa.

"Nha." Mục Tử Vi kêu nhỏ một tiếng sợ hãi, thức tỉnh Mục Thanh Lê còn trong cơn si ngốc, cúi đầu thấp giọng nói: "Đại tỷ tỷ, ngươi còn không mau lên đi, có nữ tử muốn cướp phu quân của ngươi." Tay dùng một chút lực, đẩy Mục Thanh Lê về phía trước.

Mục Thanh Lê bất giác giật mình, trong đầu chỉ còn lại có lời của nàng ta, lảo đảo hướng về phía trước mà đi, loạng choạng một cái ngã gục, âm thanh vừa kích động vừa dồn dập truyền lại:

"Ai! Ai muốn cướp phu quân của ta!"

Lập tức một trận cười diễn ra, đem Mục Thanh Lê hoảng sợ không dám đứng dậy, cả người lạnh run. Nàng, nàng làm sao có thể nói ra như vậy, làm sao có thể ở trước mặt Lâm ca ca dọa người như vậy.

Lưu Minh Hiên vừa cười vừa nhìn thoáng qua Mục Thanh Lê, đẩy đẩy bên người Quân Vinh Lâm, lỗi lạc nói: " Vương phi của ngươi ngã sấp xuống, còn không đi đỡ nàng?"

"Đáng xấu hổ!" Quân Vinh Lâm chán ghét nói.

Mục Tử Vi nhìn thấy đạt được hiệu quả, trong lòng một mảnh đắc ý. Động tác không chậm mà vội vàng tiến lên đỡ lấy Mục Thanh Lê, kinh hoảng lo lắng nói: "Đại tỷ tỷ, đại tỷ tỷ, ngã có đau? Làm thế nào gấp như vậy, mau đứng lên."

"Ô, Lâm ca ca." Mục Thanh Lê cố nén đau đớn trên chân, nâng lên khuôn mặt dính bùn đất trên má, đáng thương xấu hổ nhìn Quân Vinh Lâm.

Quân Vinh Lâm trong mắt càng thêm chán ghét, không muốn cùng nàng nhiều lời.

Mục Tử Vi nâng Mục Thanh Lê dậy, quật cường kiên nhẫn nhìn về phía Quân Vinh Lâm, cầu xin mong đợi nói: "An Vương, đại tỷ tỷ đã gọi ngài, thỉnh An Vương đến xem đại tỷ tỷ được không?"

Quân Vinh Lâm nhíu mày: "Ngươi muốn bổn vương xem nàng?"

Mục Tử Vi mím môi, ánh mắt thanh mĩ có nét buồn thoáng qua, mở miệng muốn nói nhưng lại phát không ra một chút âm thanh nào.

Quân Vinh Lâm đau lòng nhìn, không đành lòng làm nàng khó xử, đem mọi tức giận trút lên người Mục Thanh Lê, lạnh lùng nói: "Ngươi chính là rất mềm lòng thiện lương, nữ nhân này làm sao xứng với dụng tâm như vậy của ngươi." Nói xong, đi lại thong dong đi xuống, đứng thẳng ở trước mặt hai người.

Mục Thanh Lê nhìn đến si ngốc, trong lòng còn đang mong mỏi thì người đã đứng ở bên người mình, mũi cũng có thể ngửi được mùi hương long đản trên người hắn, khuôn mặt nàng lập tức đỏ lên, si ngốc nhìn hắn, miệng lắp bắp nói:"An… An, An Vương… ta… ta……"

Quân Vinh Lâm nhíu mày, nghiêm nghị lại châm chọc: "Ngươi là đồ ngốc, ngay cả nói đều nói không rõ ràng."

Mục Thanh Lê nhìn hắn giống như đang tức giận, bối rối không biết làm sao, nước mắt liền tuôn trào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!