Thật lòng mà nói, Ôn Chước Hoa cảm thấy ngay khi cô vừa dứt lời, bầu không khí xung quanh lập tức ngập tràn sự lúng túng, gần như có thể ngửi thấy được.
Trong lòng cô hơi hối hận, không hiểu sao lại buột miệng nói ra câu kỳ quặc như thế.
Nhưng nói chuyện trực tiếp đâu giống chat WeChat, không thể hai phút sau là rút lại được, nên cô chỉ còn cách duy trì vẻ ngoài bình tĩnh, trông như thật sự chỉ là một người qua đường tốt bụng.
"Nhắc nhở" xong, Ôn Chước Hoa khẽ gật đầu về phía trong xe, rất lễ phép: "Vậy tôi đi trước…"
"Ôn Chước Hoa?"
Cô còn chưa nói hết câu, người thanh niên ngồi ghế lái đã đột ngột mở miệng gọi cô.
Ôn Chước Hoa sững lại.
Có lẽ vì thấy cô không phản ứng, người thanh niên bất mãn khẽ nhếch khóe môi, tháo kính râm xuống, giọng mang theo vẻ chế giễu: "Không hổ là quý nhân hay quên, đến cả bạn học cũ như tôi mà cũng không nhớ nổi?"
Lại phải qua thêm một cửa ải.
Lộ Kinh Đường cất điện thoại, ngả người trên ghế, hờ hững lên tiếng: "Không nhớ cậu là chuyện bình thường thôi mà?"
Dù sao, nếu anh không nhớ nhầm, hồi cấp ba cô gái chỉ lo học hành này, đến cả anh còn chẳng để ý.
Người thanh niên: "?"
Với sự am hiểu tính tự luyến của Lộ Kinh Đường, Ôn Chước Hoa dễ dàng đoán ra câu anh chưa nói thành lời.
Tính phản kháng nổi lên rất nhanh, cô còn chưa kịp suy nghĩ đã buột miệng: "Tôi nhớ cậu, cậu là Quý Hoà Dự, đúng không?"
Lộ Kinh Đường khẽ nhướng mày nhìn qua, rõ ràng vẫn lạnh nhạt, nhưng Quý Hoà Dự lại cảm nhận rõ rệt sự không vui toát ra từ người anh.
…Đến mức vì Ôn Chước Hoa nhớ tên mình, Quý Hoà Dự còn cảm thấy vừa kỳ quặc vừa có chút được sủng ái bất ngờ.
Sao lại như vậy chứ.
Có lẽ vì tính tự luyến không được thỏa mãn, lần này Lộ Kinh Đường khẽ cười giễu, nói: "Nhớ sai rồi."
Từ nhỏ, Ôn Chước Hoa đã rất hiếu thắng, giờ không phục, hỏi thẳng Quý Hoà Dự:
"Vậy cậu tên gì?"
Quý Hoà Dự im lặng hai giây, vẻ ngông nghênh khi đeo kính ban nãy biến mất hoàn toàn, quay sang Lộ Kinh Đường hỏi xin chỉ thị: "Tao.. là ai vậy?"
"…"
May mà điện thoại của Quý Hoà Dự reo lên, phá tan sự im lặng, anh ta như trút được gánh nặng, vội vàng nghe cậu: "Alo, chị?"
Ôn Chước Hoa thầm kêu "chết rồi" trong lòng. Quả nhiên, xung quanh yên tĩnh đến mức dù không bật loa ngoài, giọng của Hướng Thuần vẫn vang lên rõ mồn một: "Đón người chưa?"
"Chưa, gặp một bạn học cũ," Quý Hoà Dự nhìn quanh, "mà chẳng thấy ai khác."
Cổng lớn thế này, đã đợi một lúc lâu, chỉ có bạn học cũ đang quay người bỏ đi.
Hướng Thuần cũng tỏ ra nghi hoặc: "Sao có thể? Yêu Yêu… à không, Chước Hoa lúc nào cũng đúng giờ mà. Để chị gọi hỏi cô ấy?"
…
Không gian lặng ngắt ba giây.
Nhìn bóng lưng mảnh mai len lén rời đi, Lộ Kinh Đường không kìm được, khẽ bật cười, khóe môi hơi cong lên, nhận điện thoại, thong thả nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!