Chứng cứ rành rành trước mắt.
Tông Tông ngây người nhìn chằm chằm vào điện thoại của cậu mình rất lâu, mãi mới ngẩng đầu, ngơ ngác hỏi: "Cậu…cậu thật sự học đại học ở nước ngoài về ạ?"
Ôn Chước Hoa nhẹ giọng an ủi cậu nhóc bé xíu đang chịu cú sốc lớn: "Biết đâu là cậu con về từ… Pháp thì sao?"
Tông Tông lập tức bừng lên hy vọng, đôi mắt to tròn sáng rực nhìn Lộ Kinh Đường, đầy quyết tâm: "Vậy… vậy cậu ơi, tiếng Pháp của "gà" nói sao ạ?"
"…"
Lộ Kinh Đường liếc Ôn Chước Hoa một cái, rồi dời ánh mắt, hờ hững nói với Tông Tông:
"Đi gọi thêm một phần khoai tây chiên."
Tông Tông lập tức quên sạch tiếng Anh hay tiếng Pháp, hớn hở chạy ngay ra quầy.
Nhưng vừa ngẩng đầu, cậu bé đã thấy Ôn Chước Hoa chuẩn bị rời đi, ánh mắt lóe lên ý nghĩ nghịch ngợm.
Cậu lập tức túm lấy vạt áo của cô, nghiêng đầu chớp mắt: "Chị xinh đẹp ăn cùng bọn em nha, Tông Tông chia một nửa khoai tây cho chị luôn đó."
Quả thật, đây là bàn bốn người, vẫn còn ghế trống.
Ôn Chước Hoa bưng khay đứng tại chỗ, trong lòng thoáng chút bâng khuâng.
Hồi cấp ba, lớp quốc tế và lớp luyện thi đại học vốn hiếm khi cùng ăn trong một căng tin.
Trường Thanh Trí chia làm hai khu Nam
-Bắc, dùng chung sân vận động nhưng chia khu rõ ràng: quốc tế ở Nam, luyện thi ở Bắc, tách biệt không liên quan.
Suốt một năm học, hai khối chỉ gặp nhau duy nhất ở đêm hội giao thừa và đại hội thể thao.
Học kỳ một lớp 11, tình cờ lớp cô đổi tiết Toán với tiết Thể dục, trùng đúng giờ học Thể dục của lớp quốc tế.
Vừa cùng bạn thân Trần Hoè ra sân, Ôn Chước Hoa đã thấy đám con gái trong lớp xôn xao, ghé tai nhau bàn tán không ngớt.
Cô còn đang khó hiểu, thì nghe Trần Hoè chào người quen: "Du Việt, tiết này các cậu cũng học Thể dục à?"
Du Việt? Vậy chẳng phải…
Quả nhiên, Ôn Chước Hoa ngẩng lên đã thấy Du Việt đứng cạnh một người bị vây quanh chính là Lộ Kinh Đường.
Cậu thiếu niên mặc đồng phục xanh trắng, ngẩng đầu giữa nắng hè chói chang, khẽ ngáp một cái, tóc lòa xòa bị gió thổi tung, phách lối mà vẫn đẹp ngất trời.
Ánh mắt cậu vô tình chạm vào ánh mắt Ôn Chước Hoa. Lộ Kinh Đường xưa nay đã quen bị người khác nhìn, dường như chẳng thấy lạ hay tò mò, chỉ lạnh nhạt khẽ gật đầu với cô.
Cái gật đầu nhẹ đến mức khiến Ôn Chước Hoa suýt tưởng bản thân đã ảo giác.
Du Việt trả lời: "Tiết này của bọn mình vốn dĩ là Thể dục."
Trần Hoè không phục, lập tức bật chế độ chiến đấu, cả đám bạn cũng cười ồ lên.
Ôn Chước Hoa vừa cười theo, vừa lén liếc Lộ Kinh Đường.
Lộ Kinh Đường lúc này đang trò chuyện nhỏ với một cậu bạn tên Quý Hoà Dự trong nhóm.
Không biết Quý Hoà Dự nói gì, khiến Lộ Kinh Đường hơi nhướng khóe mắt, liếc sang bên trái.
Ôn Chước Hoa cũng nhìn theo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!