Chương 39: (Vô Đề)

Cơ Giản nhìn biểu cảm của Ôn Chước Hoa, bất giác mỉm cười: "Cậu nghĩ đến điều gì rồi phải không?"

Ôn Chước Hoa khẽ mím môi.

Cô đáp một tiếng, sau đó cười nhẹ: "Có một số suy đoán, nhưng vẫn chưa chắc chắn lắm."

Dù sao cũng đã theo đuổi Ôn Chước Hoa mấy năm hồi cấp ba, Cơ Giản tự cho rằng mình hiểu cô khá rõ.

Cô nói "có một số suy đoán", nghĩa là xác suất đúng đã đến tám chín phần mười rồi.

Cơ Giản rất hiểu chuyện không hỏi thêm nữa, dù sao anh cũng đã trả tiền cho Ôn Chước Hoa, coi như kết thúc một tâm sự.

Cuối cùng, anh do dự một chút, vẫn hỏi ra: "Tôi thật sự không còn cơ hội nào nữa sao?"

Ôn Chước Hoa hơi ngạc nhiên.

Thời gian quả là thứ kỳ diệu, ngay cả Cơ Giản cũng hỏi liệu mình có thật sự không còn cơ hội.

Rõ ràng hồi cấp ba anh từng nói, dù cô từ chối bao nhiêu lần, anh cũng sẽ không từ bỏ.

Cơ Giản cười khổ một tiếng: "Nếu bây giờ tôi vẫn tiếp tục theo đuổi, e là quá không biết điều. Ngoài ra…"

Ôn Chước Hoa nhìn anh.

Cơ Giản vốn thông minh, chỉ là trước đây có nhiều chuyện anh không muốn thừa nhận thôi.

Anh nói: "Cậu vừa nói thích Lộ ca mà không có lý do, là giả đúng không? Ít nhất chắc chắn phải có một khởi đầu, cậu không cần phủ nhận, tôi vẫn hiểu cậu."

Ôn Chước Hoa mở miệng, lời đến đầu môi đều bị Cơ Giản chặn lại.

Cô chỉ khẽ cười một tiếng.

Cơ Giản nói: "Lý do cậu không muốn nói…tôi đoán, là vì tôi . Cậu sợ tổn thương tôi, phải không?"

Ôn Chước Hoa không trả lời.

"Hoặc là, một chuyện khiến tôi nghe xong có lẽ sẽ cảm thấy áy náy, bất an, buồn bã, nên cậu không muốn nói, đúng không?"

Ôn Chước Hoa do dự hai giây, cuối cùng gật đầu.

Cơ Giản thở dài.

Anh ta đứng dậy, đi ra phía sau Ôn Chước Hoa, đẩy nhẹ xích đu của cô, Ôn Chước Hoa liền đung đưa qua lại.

Ngay cả giọng nói của Cơ Giản cũng trở nên xa xôi: "Sau khi thi đại học thì tôi đã định từ bỏ thích cậu, nên mới cố ý không hỏi thăm tin tức về cậu. Có lúc, tôi tưởng mình đã quên cậu, cho đến khi Du Việt nói là đã gặp cậu, tôi lại thấy cậu ở nhà hàng đặc sản đó. Trong giây phút đó, tim tôi lại đập nhanh, rất khó diễn tả."

Cơ Giản không nói tiếp nữa.

Anh nghe Ôn Chước Hoa nói khẽ "cảm ơn", nhưng nghĩ, hình như anh không có lý do gì để nhận lời cảm ơn này.

Thời trẻ nghĩ tình cảm của mình là quý giá, giờ nghĩ kỹ lại, chỉ sợ đã mang đến cho Ôn Chước Hoa lúc đó không ít phiền phức.

Anh dừng lại, nói: "Nói đi, lý do lúc đó cậu thích Lộ Kinh Đường, coi như cắt đứt suy nghĩ cuối cùng của tôi."

Ôn Chước Hoa im lặng hai giây, vẫn cười: "Thật ra cũng không hẳn là lí do, cậu cũng không cần nghiêm túc như vậy. Nếu phải nói, cậu còn nhớ lần sinh nhật năm lớp 10 của cậu không?"

Cơ Giản gật đầu: "Tiệc sinh nhật tổ chức ở nhà tôi, tôi mời rất nhiều bạn bè, lần đó cậu cũng đến."

"Vâng, lúc đó tôi ở Thanh Trí không có nhiều bạn, nên rất cảm ơn cậu đã mời tôi , cũng muốn tặng cậu một món quà," Ôn Chước Hoa gật đầu, "Thực ra lúc đó tôi rất ghét Lộ Kinh Đường, là ghét thật sự."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!