Chương 28: (Vô Đề)

"…Cứ gọi tôi là Yêu Yêu thôi." 

Ôn Chước Hoa nở nụ cười hơi yếu ớt, chỉ trả lời câu hỏi cuối cùng của Lộ Kinh Đường rồi kéo Trần Hoè đi tiếp. 

Lộ Kinh Đường chẳng ngăn cản, lười biếng đáp lại: "Vậy mai gặp nhé, Yêu Yêu." 

Ôn Chước Hoa: "…" 

Vừa bước vào nhà, Ôn Chước Hoa quay sang nói với Trần Hoè: "Cậu không cần hỏi, để mình giải thích." 

Trần Hoè khoanh tay: "Cậu giải thích đi, dù sao mình cũng không tin đâu." 

"…" Ôn Chước Hoa im lặng hai giây, rồi nhấn mạnh, "Mình thật sự không yêu đương gì với Lộ Kinh Đường, gặp thầy hướng dẫn là do thầy hiểu lầm mối quan hệ của bọn mình, chuyện tình cảm hoàn toàn không có, cậu ấy chỉ đang hỏi cách giải thích với thầy thôi." 

Trần Hoè gật đầu: "Ý cậu là, tổng giám đốc Diệu Nguyên bỏ qua những bữa tiệc hợp đồng hàng trăm triệu, chỉ vì thầy của cậu hiểu lầm nên đi ăn với cậu và thầy?" 

Ôn Chước Hoa: "… Nghe có vẻ vô lý, nhưng đúng là vậy." 

Trần Hoè: "Thế ra chỉ cần thế, Lộ Kinh Đường sẽ tự nhận "có tình cảm" à? Vậy mấy tiểu thư khuê các và nghệ sĩ nữ muốn chinh phục Lộ Kinh Đường để lấy được họ Lộ trước đây quá ngu ngốc nhỉ." 

Ôn Chước Hoa: "…" 

Trần Hoè cười khẩy: "Cậu đừng hòng lừa mình, Yêu Yêu." 

Ôn Chước Hoa cứng người nhưng vẫn bình tĩnh đáp: "Cũng có thể do mèo nhà cậu ấy thích mình, nên cậu ấy quyết định giúp mình." 

Trần Hoè suy nghĩ hai giây: "Cậu ta có mèo?" 

Rồi chợt nhớ ra, "À, con mèo trong avatar WeChat của cậu ta nhỉ. Giống gì nhỉ, hình như là mèo Ragdoll?" 

Nói rồi, Trần Hoè mở WeChat, tìm Lộ Kinh Đường, xem avatar. 

"Đẹp quá, đáng yêu thật," Trần Hoè khen, "Đáng yêu nhất là trên đầu mèo còn có bông hoa, hoa gì thế nhỉ?" 

"Hải đường thôi." Ôn Chước Hoa trả lời qua loa. 

Trần Hoè nhìn cô. 

Ôn Chước Hoa: "?" 

Trần Hoè: "À, mình hiểu rồi, mình cũng nên thường xuyên xem avatar "bạn bè", tránh không biết hoa trên đầu mèo của bạn là hải đường." 

Ôn Chước Hoa: "…" 

Trần Hoè làm bộ "ai hiểu thì hiểu", tiếp tục nghiên cứu con mèo Ragdoll dễ thương. 

Cô ấy càng nhìn, càng nhíu mày hỏi: "Đây đúng là hoa hải đường hả?" 

Bây giờ Ôn Chước Hoa cảm thấy mỗi câu nói của bạn thân đều là bẫy, toàn bẫy, cô im lặng. 

Nhưng Trần Hoè không cần cô nói, tự nói tiếp: "Sao mình thấy giống…" 

Có chút không chắc chắn, "…hoa đào?" 

Ôn Chước Hoa giật mình, rồi cười: "Giữa tháng bảy rồi, làm gì có hoa đào?" 

Nói rồi, cô cũng không nhịn được tò mò nhìn lại. 

…Quả thật là. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!