Ôn Chước Hoa cảm thấy thế giới này đúng là hơi nhỏ thật.
Bằng không, sao cô lại có thể tùy tiện gặp một vị khách, mà đó lại là em họ của Lộ Kinh Đường?
Thật ra nhìn kỹ thì Lộ Phi Nhiên đúng là có ba phần giống Lộ Kinh Đường, chỉ là…
Chỉ là khí chất hai người khác nhau một trời một vực.
Lộ Kinh Đường thường mang gương mặt lạnh, lộ rõ vẻ kiêu ngạo và kén chọn của một người lớn lên trong điều kiện quá thuận lợi, bề ngoài thì bình tĩnh như mặt hồ yên ả, nhưng cái yên ả đó chỉ vì quá sâu nên không thể đo lường.
Anh lạnh lùng và sắc bén.
Còn Lộ Phi Nhiên…Trong trẻo, sạch sẽ, hay cười, ngoan ngoãn.
Hiện tại, Lộ Phi Nhiên vẫn đang chờ đợi, nhìn Ôn Chước Hoa đầy mong ngóng: "Chị chủ, chị nghĩ sao rồi?"
Ôn Chước Hoa còn phải mất một giây mới kịp phản ứng lại cậu ta đang nói về chuyện gì.
Sao còn đang bàn chuyện bao nuôi!
Cô mỉm cười nhẹ: "Xin lỗi, tôi không có tiền, e là…"
Lộ Phi Nhiên quả quyết ngắt lời: "Không sao đâu, em với anh em ăn rất ít, nếu chị không nuôi nổi em thì nuôi một mình anh em cũng được."
Lộ Kinh Đường: "…"
Ôn Chước Hoa: "…"
Cô ngừng lại hai giây, vẫn không nhịn được hỏi: "Anh cậu gấp lấy vợ lắm à?"
Lộ Kinh Đường không muốn nghe tiếp màn nói nhảm này thêm chút nào.
Vừa suy nghĩ có nên nhờ chú nhỏ tìm việc cho Lộ Phi Nhiên để đỡ rảnh rỗi quẩn quanh ở đây hay không, anh vừa dứt khoát nói thẳng mục đích: "Sáng mai cậu rảnh không?"
Anh vừa hỏi xong, đã nhận được ánh mắt trách móc đầy oán thán từ thằng em ngốc, trong mắt Lộ Phi Nhiên như đang hét to "Em cố gắng cho anh tranh thủ cơ hội gần gũi chị chủ, vậy mà anh muốn bỏ mặc em để tiếp cận trước!".
Lộ Kinh Đường thấy thật phiền, không buồn quay đầu, chỉ khua tay như xua ruồi.
Từ kinh nghiệm xương máu, Lộ Phi Nhiên nhìn cái phất tay ấy liền hiểu rất rõ ý nghĩa:
"Biến."
Rất tốt, anh họ đã cạn sạch kiên nhẫn rồi.
Nhìn Lộ Phi Nhiên ngoan ngoãn cuốn xéo, Ôn Chước Hoa mới tiếp lời: "Buổi sáng ngày mai?"
Lộ Kinh Đường: "Ừ, nếu cậu tiện, đến Diệu Nguyên một chuyến, có chuyện hợp tác cần bàn."
Mắt Ôn Chước Hoa sáng lên, đáp ngay không chút do dự: "Không vấn đề! Chỉ cần là hợp tác, lúc nào tôi cũng sẵn sàng. Cảm ơn Lộ tổng dành cuối tuần đến công ty, còn nghĩ cho bạn học."
Trong lòng Lộ Kinh Đường dâng lên chút cảm xúc khó diễn tả, nhưng ngoài mặt vẫn ung dung gật đầu, rồi cướp luôn ly Phượng Hoàng Vu Phi chưa khui của Lộ Phi Nhiên, đẩy cửa rời đi.
Anh xuất hiện trông rất chính đáng, ra đi cũng nhanh gọn dứt khoát.
Chỉ là khi rẽ qua góc hành lang, Lộ Kinh Đường quay lại nhìn quán trà sữa đông khách, cùng Ôn Chước Hoa đang bận rộn bên trong, khẽ cong môi.
Nếu chỉ vì chuyện hợp tác, anh hoàn toàn có thể bảo nhân viên bàn bạc, hoặc nhắn một tin qua WeChat – đều tiện cả.
Vậy mà anh lại không kìm được thôi thúc phải đích thân đến gặp cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!