Chương 11: (Vô Đề)

Hai chữ "thiên vị" thực sự không giống lời có thể thốt ra từ miệng Lộ Kinh Đường.

Lộ Kinh Đường xưa nay muốn gì có nấy, cả đời thuận buồm xuôi gió đến mức khiến người ta ghen tỵ.

Vì cái gì cũng có, cho nên cũng chẳng thèm để tâm đến bất kỳ điều gì.

Không quan tâm ai thích mình, càng không để ý ai ghét mình. Cảm xúc của người khác là chuyện của họ, chẳng liên quan gì đến anh.

Chỉ có điều, cô gái này… hình như hơi vô ơn quá rồi.

Lộ Kinh Đường bâng quơ nghĩ, còn thấy buồn cười, mới vừa rồi mình còn vì áy náy chuyện hiểu lầm cô ấy xông vào nhà, nên chủ động giảm tiền thuê nhà không ít. Sao có người trở mặt còn nhanh hơn lật sách thế chứ?

Anh hoàn toàn không đợi Ôn Chước Hoa trả lời.

Anh đứng thẳng dậy, uể oải nhét điếu thuốc lại vào hộp, mặt không đổi sắc bước ngang qua Cơ Giản và Ôn Chước Hoa, đẩy cửa, đi vào phòng trước.

Khóe mắt Ôn Chước Hoa thoáng nhìn được, hình như từ đầu đến cuối Lộ Kinh Đường chẳng buồn liếc sang mình lấy một lần.

Khoảnh khắc anh đẩy cửa, âm thanh ồn ào hơi hỗn loạn từ trong phòng tràn ra ngoài, rồi lại bị cánh cửa đóng lại ngăn cách, để lại hành lang yên tĩnh đến mức ngột ngạt.

Ôn Chước Hoa mím môi.

Cô ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt Cơ Giản với nụ cười có phần thích thú. Lần này cô chủ động lên tiếng, giọng càng chân thành, cũng càng khách khí: "Vẫn muốn cảm ơn cậu vì đã giới thiệu chú Diêu cho mình, y thuật của chú ấy thực sự rất giỏi, nếu không nhờ cậu, ba mình đã không kịp chữa trị.

Cơ Giản vô thức đáp: "Không cần cảm ơn, đó là…"

Ôn Chước Hoa hiếm hoi ngắt lời anh ta: "Cũng cảm ơn cậu bây giờ vẫn quan tâm đến ba mình, nhưng…"

Cô ngước mắt nhìn anh ta, khẽ cười, nhún vai: "Tiếc là, không lâu sau kỳ thi đại học, ba tôi đã…"

"Qua đời rồi."

Cơ Giản khựng lại, hơi thở như nghẹn lại.

Trái ngược với vẻ cứng đờ của anh ta, chính Ôn Chước Hoa – người trong cuộc – lại tỏ ra quá đỗi bình tĩnh.

Cô còn chu đáo nói lời xin lỗi: "Xin lỗi, lúc đó tang lễ của ba tôi được tổ chức khá vội, đúng ra nên làm phiền cậu tới thắp nén nhang, nhưng… tôi không kịp."

Cơ Giản nhất thời không biết phải đáp lại thế nào.

Anh ta nhìn cô gái trước mặt, chỉ cảm thấy như được nhìn lại hình ảnh cô nữ sinh năm xưa – người nghèo khó nhưng ưu tú, kiêu hãnh, hoàn toàn lạc lõng giữa đám bạn nhà giàu.

Anh ta không biết nên hỏi gì.

Muốn hỏi: "Khi đó, cậu có đau lòng lắm không?", lại muốn hỏi: "Một mình cậu làm sao vượt qua?", thậm chí còn muốn nói: "Nếu bây giờ vẫn cần, mình có thể tiếp tục giúp cậu."

Nhưng dường như bất cứ câu nào cũng không đúng lúc.

Ôn Chước Hoa lại chẳng có ý kéo dài chủ đề này, cô khẽ gật đầu: "Vào thôi.

Nói rồi, cô xoay người, gõ nhẹ cửa phòng, rồi đẩy cửa bước vào trước.

Khoảnh khắc cửa mở, trong đầu Ôn Chước Hoa vụt qua một ý nghĩ—

Cho dù chú Diêu nhờ, cô cũng đâu cần ngoan ngoãn mà thật sự bước vào? Rõ ràng đây là cơ hội tuyệt vời để lẻn trốn!

Tiếc là, đã muộn rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!