Đến ngày tết, những bông tuyết lười biếng trên bầu trời rốt cuộc cũng lần lượt rơi xuống. Tô Lê thầm nghĩ chắc chúng cũng giống như mình, bởi vì cái ôm của bầu trời quá ấm áp, giống như cái ôm của Ninh Hàn, nên mới không muốn rơi xuống đất, là cái gì ý nhỉ, à giống với hạ phàm vậy.
Ừm...... có điều tiên nhân trên trời khẳng định cũng không đẹp bằng ông chủ Ninh, vẫn là hạ phàm mới tốt, không phải có câu nguyện làm uyên ương không làm tiên đó sao.
Tô Lê quỳ trên ghế, nửa người trên nằm bò trước cửa sổ, hé miệng hà một hơi trên mặt cửa thủy tinh lạnh lẽo, sau đó cậu chàng vươn ngón tay vẽ vời trên bề mặt tấm kính mờ ảo. Một bên vẽ một bên đem suy nghĩ kì quái uốn khúc vòng quanh bay lượn đến tận nơi nào đó, đợi đến khi chúng kịp chuyển rời tới không trung xa vời thì bức tranh của cậu rốt cuộc cũng vẽ xong.
Một cái hình ông chủ Ninh phiên bản Q ra đời, mặc trên người phục trang kinh kịch vừa nhỏ vừa đáng yêu, còn có chút đẫy đà của trẻ con ngây thơ. Ông chủ Ninh trên cửa sổ đang tức giận giơ tay chỉ về phía Tô Lê, bên cạnh viết một dòng chữ:
Mi còn không nhanh bò vào trong bát ta đi chứ!
Tô Lê vừa nhìn vừa tự vui vẻ, nhưng suy nghĩ một hồi, hiện tại không thấy được người thực, niềm vui lập tức bị thu trở lại. Trung nhị quân phái vui vẻ cực kì buồn tủi thở dài ba tiếng, chống cằm nhìn về phía bức tranh trên cửa sổ thủy tinh, thầm nghĩ: Ông chủ Ninh có đang nhớ mình không nhỉ?
Đang nghĩ ngợi, một cái đầu bỗng nhoi tới bên cạnh cậu,
"Ý? anh họ anh đang làm gì đó?"
"Con nít con nôi đừng có hỏi lung tung."
Tô Lê liếc ngang cô em họ sáu tuổi nhà mình một cái, một bàn tay hạ xuống xoa xoa trên đầu cô nhóc, một tay làm động tác vuốt đám râu không hề tồn tại,
"Nhóc còn nhỏ, đợi nhóc lớn rồi tự nhiên sẽ hiểu thôi."
"Hừ ---"
Cô em họ khinh bỉ cậu một cái, bước đôi chân ngắn xoay người chạy đi.
"Ai nha, anh mày vẫn chưa nói xong mà!"
Tô Lê tính đuổi theo nhưng cô nhóc chạy quá nhanh, chớp mắt đã không biết chạy đi đâu rồi. Cậu chỉ đành lắc đầu thở dài nghĩ, bọn trẻ con thời nay sao không có chút tính nhẫn nại nào hết vậy.
Cảm thán một hồi, mẹ Tô đi tới gọi cậu tới nhà bếp giúp đỡ. Tô Lê sinh ra tại một thành phố nhỏ thuộc phía Nam, tập tục ăn tết ở quê cậu không giống với phương bắc là ăn sủi cảo, mà là bao hồn đồn các loại. Từ nhỏ tới lớn Tô Lê đều cực vui vẻ khi được giúp đỡ làm việc, chỉ là kĩ thuật của cậu quá cao siêu, người bình thường không có cách nào thấu hiểu. Nhằm đảm bảo mọi người không có ăn phải đồ vật không rõ gì, thường thường Tô Lê chính là kẻ cần phải tuyệt giao với nhà bếp nhất.
Năm nay do thiếu người nghiêm trọng cho nên mẹ Tô chỉ có thể kêu con trai nhà mình xuống giúp đỡ.
Tô Lê có cầu tất ứng, vui vẻ xoa xoa tay, thời khắc để cậu thể hiện thân thủ lại tới rồi.
Kì thực mà nói, Tô Lê có thể lựa chọn tới phương bắc học đại học cũng một phần vì muốn được nhìn thấy tuyết. Tuyết phương nam rơi vừa không dứt khoát lại vừa ẩm ướt, căn bản là không có cách nào chất thành đống. Bởi vậy người một lòng hướng về tuyết phương Bắc là cậu đây chỉ có thể oanh liệt kéo theo vali hành lý thẳng tiến về phương bắc. Cũng có lẽ đó cũng là quyết định lý trí nhất trong cuộc đời của cậu, bởi vì, phương Bắc nơi ấy có giai nhân.
Lại mơ màng đi đâu rồi, Tô Lê lắc đầu đem hết đám suy nghĩ trong đầu vẩy đi, về quê có mấy ngày mà tùy thời tùy lúc đều nhớ tới ông chủ Ninh, thanh huyết cũng sắp cạn luôn rồi.
Trong lúc lắc đầu bỗng có một ngón tay dính đầy bột mì trực tiếp va chạm với cái đầu nhỏ của Tô Lê,
"Con lại đang nghĩ linh tinh gì đấy? Tự nhìn đi, nhân bánh đều rớt hết rồi kìa!"
"Mẹ, mẹ đánh nhẹ chút! Con chính là bị mẹ đánh tới ngốc thành thế này đó!"
Tô Lê phẫn nộ phản kháng, ôm trán nhìn mẹ mình.
Mẹ Tô nhướn mày,
"Gì? Con rốt cuộc cũng thừa nhận là mình ngốc ấy hả?"
"Còn không phải cũng là giống của mẹ với cha con......"
"Đều nói với mi rồi, mi là do người qua đường tặng tới."
Mẹ Tô một bên nhanh hẹn làm việc, một bên đính chính lại.
"Lần trước mẹ nói con là do bên chuyển phát nhanh gửi tới!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!