Ôm lấy Tô Lê ngồi dưới ánh trăng mờ ảo, trái tim Ninh Hàn thể nghiệm được một loại yên bình chưa từng có. Đó là cảm giác thực sự yên tâm, an tĩnh mà thoải mái, cái gì cũng không cần nghĩ, chỉ cảm nhận được hơi ấm của người trong lòng mà anh lại tham lam muốn chiếm lấy phần ấm áp đó, không biết đủ, không muốn động cũng không nghĩ động.
Nhưng người trong lòng lại không chịu ngoan ngoãn, cái miệng nhỏ không ngừng lầm nhẩm những câu chữ đứt đoạn, cũng không biết cậu nhóc đang nói cái gì. Hai mắt nhắm chặt, một hồi nhúc nhích cánh tay, một hồi dụi dụi cái đầu, chính là không chịu yên tĩnh. Ninh Hàn muốn làm cậu nhóc yên tĩnh một chút liền siết chặt vòng ôm, nhưng Tô Lê lại dùng sức lực càng mạnh hơn, bỗng cậu há miệng cắn lên xương quai xanh của Ninh Hàn.
Ninh Hàn cúi đầu nhìn, chỉ thấy Tô Lê úp mặt trước ngực anh hết gặm lại cắn, cũng giống với chỗ xương quai xanh vừa rồi. Một bên gặm một bên cười ngốc, còn hàm hồ không rõ nói:
"Ăn thịt... thịt... tôi muốn ăn thịt....."
Xương quai xanh của tôi không phải miếng xương sườn mà cậu vừa ăn đâu.
Nghĩ đến cái miệng nhỏ ăn thịt đến bóng loáng của Tô Lê vừa nãy, Ninh Hàn vừa tức vừa buồn cười, nhưng cũng phải công nhận rằng răng của Tô Lê đúng là sắc nhọn nha, Ninh Hàn bị cậu nhóc cắn có hơi đau liền đem cậu kéo ra. Miếng thịt trong miệng mất đi, Tô Lê biểu thị bản thân thực không vui, cậu hơi híp mắt lại, tức giận trừng mắt nhìn người phía trước.
Nhưng bộ não còn đang say rượu làm tầm nhìn của cậu hoàn toàn không có cách nào tập trung cố định vào một điểm, vốn còn muốn giả bộ hung hăng dữ dằn liền lập tức chuyển biến thành một tên ngốc manh đang tỏ vẻ giận dỗi.
Nhưng cậu nhóc như nghĩ tới cái gì đó, nha, đúng rồi, bỗng nhớ tới kế hoạch vĩ đại đẩy ngã ông chủ Ninh đêm nay của mình nhất thời lại ngồi lên đùi Ninh Hàn cười trộm, cười tới "nhành hoa run rẩy". Chẹp chẹp cái miệng, đôi môi ngọt ngào, đối với miếng xương sườn vừa nãy cũng không quá để ý nữa.
Tô Lê cười tới đôi mắt sắp híp thành một đường cong nhỏ, cực giống với tượng phật di lặc sau khi giảm béo phiên bản thu nhỏ. Nhưng cũng chính vào khoảnh khắc ấy lại lộ ra sự hấp dẫn chí mạng, làm Ninh Hàn không có cách nào rời mắt.
Thật nhiều năm trước, Cố Tiêu thực sự không hiểu nổi cuộc sống cấm dục của Ninh Hàn lúc đó. Ninh Hàn cũng không có hứng thú với cuộc sống hoa hoa công tử của cậu ta. Nhưng đến ngày hôm nay anh rốt cuộc cũng hiểu được cái loại suy nghĩ không cách nào hiểu nổi đó của Cố Tiêu. Nhìn vị trí xương quai xanh bị gặm cắn tạo thành từng vết đỏ, bên trên còn dính lại nước miếng của Tô Lê, gió đêm thổi qua có hơi lạnh. Nhưng làn da trên người lại giống như bị nhiệt hỏa thiêu đốt.
Đáng chết. Ninh Hàn khẽ chửi một tiếng trong lòng, nhưng lại không có cách nào với Tô Lê. Nghĩ cũng không thể cứ ở bên ngoài này mãi, phải nhanh chóng sắp xếp ổn thoả cho tên nhóc này mới được. Vì vậy Ninh hàn ôm Tô Lê vào phòng, lúc này đám người chơi cờ Flying chess cũng đã bắt đầu ngả nghiêng ngủ gục bên ngoài phòng khách, Ninh Hàn đi qua cũng không làm bọn họ giật mình tỉnh giấc.
Phòng khách nhà La Khanh có một phòng là phòng chuyên dụng của Ninh Hàn, trừ Cố Tiêu thỉnh thoảng tới đóng chiếm thì cơ bản không có ai từng vào. Ninh Hàn vốn nghĩ tới chuyện đem Tô Lê đặt lên giường là bản thân có thể rút lui. Nhưng Trung nhị quân sau khi say rượu đã hoàn toàn đem bản thân trở thành một con Koala, tiềm thức trực tiếp biến đổi chủng loại của mình, ôm lấy cái cây Ninh Hàn sống chết không chịu buông tay. Ninh Hàn vừa đem cậu kéo ra, cậu nhóc liền nhíu mày; xẹp miệng, thực! đáng!
thương!
Ninh Hàn có chút đau đầu, thực đau đầu. Nhưng sự việc còn chưa có kết thúc, Tô Lê thực đau lòng, thực thương tâm ôm lấy Ninh Hàn, cái miệng méo xẹo, khoang mắt đỏ hồng, miệng vừa nghẹn ngào vừa nức nở, hai giọt nước mắt từ khóe mắt chảy xuống.
Bộ dáng này, muốn đáng thương bao nhiêu liền đáng thương bấy nhiêu. Dường như chuyện đem cậu nhóc kéo ra là phạm vào tôi đặc biệt nghiêm trọng vậy.
Đúng, phạm tội, dù không phạm tội này cũng sẽ phạm tôi khác. Nhìn cái bộ dáng ngưỡng cổ của người này xem, hai bên má hơi hồng, đôi mắt mờ mịt đẫm nươc mắt, thực dụ người phạm tội mà. Ninh Hàn là cậu chủ hắc đạo, vốn cũng chẳng phải kiểu người hiền lành tuân thủ pháp luật gì, nhưng đối tượng là Tô Lê thì anh lại chỉ có thể cười khổ mà nhẫn nại.
Nếu hiện tại cậu nhóc không say rượu thì..., ánh mắt Ninh Hàn sâu xa tối nghĩa, cậu nhất định sẽ biết được hai chữ hối hận được viết như thế nào.
Cuối cùng Ninh Hàn chỉ có thể ôm lấy Tô Lê cùng nằm xuống, thể nghiệm cái được gọi là nước sôi lửa bỏng. Tô Lê rốt cuộc cũng chịu nín khóc, Ninh Hàn thở phào một hơi, nhưng vẫn không giải được mối hận trong lòng, dứt khoát đánh mông cậu nhóc vài cái coi như trừng phạt.
"Ngô....."
Tô Lê nhăn cái mũi, ai đánh tôi đó? ha ha ha tôi nhất định là đang nằm mơ thấy ông chủ Ninh rồi, nếu là ông chủ Ninh thì đánh thêm vài cái nữa cũng được, Tô Lê nghĩ, cuối cùng lại trầm mê vào giấc ngủ.
Mà Ninh Hàn sau khi nghe thấy tiếng hô hấp đều đặn của cậu nhóc lại chỉ có thể dùng vẻ mặt bất lực.
Ngày tiếp theo, lúc Tô Lê tỉnh lại thì bên cạnh đã không có Ninh Hàn nữa rồi. Cậu ngồi dậy, vò đầu bứt tóc, oái... đau đầu quá, hôm qua xảy ra chuyện gì rồi nhỉ? A! đúng rồi! ông chủ Ninh!
Tô Lê bò xuống giường, hùng hổ chạy đi tìm người, khi cậu đi xuống dưới lầu chỉ thấy Ninh Hàn đang ngồi nói chuyện cùng La Khanh. Hai người nghe thấy tiếng động mới quay đầu qua nhìn, La Khanh cười tươi chào hỏi cậu một tiếng, Ninh Hàn lại vẫn lạnh lùng như cũ, sắc mặt nhìn qua còn có vẻ không tốt lắm.
Ể... Xem ra kế hoạch đêm qua đã thất bại. Tô Lê cắn môi thầm hối hận.
Ngày hôm đó thực ra vẫn còn khúc dạo nho nhỏ, người bình thường không hay thấy bóng dáng Cố công tử Cố Tiêu cũng xuất hiện. Cậu ta hiếm khi mới đi tìm Ninh Hàn chơi, vừa gặp mặt còn chưa ngồi xuống liền quấn lấy Ninh Hàn xoay quanh ba vòng.
"Khụ khụ, Tiểu Hàn Tử nhìn sắc mặt cậu này, sao lại có bộ dáng như dục cầu bất mãn vậy hả?"
Sắc mặt Ninh Hàn cương cứng, tay đang rót trà cũng dừng lại. Mắt Cố Tiêu lập tức trở lên sắc bén, cậu bất quá là tùy ý trêu đùa một câu mà thôi, nhưng nhìn phản ứng có tật giật mình của Ninh Hàn này. Sau đó ánh mắt hỏa kim tinh của cậu lại phát hiện vết đỏ đáng nghi trên xương quai xanh của Ninh Hàn.
Nhất thời, biểu cảm của Cố Tiêu trở lên nghiền ngẫm.
"Yoh, Này là ai nha? rất nhiệt tình nha....."
"Cậu có tin tôi lập tức đem cậu ném ra ngoài không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!