Chương 9: (Vô Đề)

Có vẻ Chiêm Ny đã nhịn rất lâu, khó khăn lắm mới tìm được người tâm sự cho nên không hề do dự kể hết cho Liễu Mộc Mộc chuyện gì đã xảy ra.

"Một năm trước, mẹ mình mắc một bệnh ngoài da kỳ lạ. Trên người mẹ xuất hiện các vết đỏ, nhưng không đau không ngứa nên mẹ không quan tâm mấy.

Thế nhưng sau đó lại bị chảy máu từng mảng da lớn. Khi đó bọn mình rất sợ, tưởng là bệnh ung thư máu nên tới bệnh viện khám thử, kết quả là sức khỏe bình thường."

Nhớ lại quá trình khi mẹ mình mắc bệnh, Chiêm Ny không nhịn được, rùng mình một cái.

Cô ta nói tiếp: "Bác sĩ kê một đơn thuốc rồi cho bọn mình về. Thế nhưng không lâu sau đó, mẹ mình lại chảy máu tiếp. Những chỗ phiếm hồng thì da mỏng đi, có lúc chỉ đụng nhẹ một cái là rách ra, cầm máu chẳng được.

Mình gọi điện thoại gọi bố mình đến. Ông ấy đưa mẹ đi bệnh viện khám toàn thân nhưng vẫn chẳng có kết quả gì. Thật ra khi đó mình đã muốn tìm ông nội cậu rồi, nhưng bố mình chẳng tin mấy thứ đó nên không đồng ý. Không lâu sau đó thì mẹ mình qua đời."

"Cuối cùng vẫn chưa tìm ra nguyên nhân à?" Liễu Mộc Mộc hỏi.

Chiêm Ny lắc đầu: "Không tìm ra. Bố mình có mời chuyên gia tới, họ nói có thể là một loại bệnh chưa được tìm ra, bởi vì trước đó họ chưa gặp ca bệnh nào tương tự cả."

Liễu Mộc Mộc suy nghĩ rồi nói với Chiêm Ny: "Lúc trước ông nội chưa từng nói với mình về trường hợp như dì Trương. Hay như vậy đi, để mình trở về tìm trong nhật ký ông để lại, có khi có thể tìm ra gì đó, nếu có thì mình sẽ nói cậu biết."

Chiêm Ny tuy hơi thất vọng nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Hai người trao đổi cách liên lạc, sau đó anh trai Chiêm Ny ra tìm cô ta, Liễu Mộc Mộc thấy thế thì rời đi trước.

Thái độ của Chiêm Hồi Thiên đối với Chiêm Ny vẫn luôn rất lạnh nhạt. Hai anh em xa cách nhiều năm, bình thường cũng chẳng có gì để nói. Thấy cô ta nói chuyện cùng Liễu Mộc Mộc, anh ta mới tò mò hỏi một câu: "Em quen cô ta à?"

"Cô ấy là bạn học thời cấp ba của em."

"Trùng hợp vậy." Chiêm Hồi Thiên hơi ngạc nhiên, ngoại trừ Chiêm Ny thì nhà họ Chiêm đều biết thân phận của Liễu Mộc Mộc, dù sao họ cũng là họ hàng bên đó mà.

"Lúc nãy hai em nói chuyện gì vậy?"

"Không có gì đâu." Chiêm Ny cúi đầu, "Cô ấy hỏi em, em đến Khánh Thành rồi thì sau này mẹ em phải làm sao. Cho nên em đáp mẹ em qua đời rồi."

Nghe cô ta nhắc tới mẹ ruột, Chiêm Hồi Thiên hơi nhíu mày. Anh ta dừng chân lại, giở giọng cảnh cáo: "Sau này em đừng tùy tiện nhắc tới chuyện này trước mặt người khác."

"Vì sao?" Chiêm Ny không hiểu.

"Đây là chuyện riêng của nhà mình. Nếu nói cho người khác biết thì sẽ thành chủ đề nói chuyện phiếm của họ." Chiêm Hồi Thiên liếc cô ta, "Thân phận hiện tại của em đã khác trước rồi, phải chú ý chút, đừng để người trong nhà mất mặt."

Mặc dù Chiêm Ny không hiểu, chỉ là nói vài câu với người quen thôi thì mất mặt kiểu gì, nhưng cô vẫn nghe lời gật đầu đồng ý với anh ta. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Tiệc sinh nhật đã gần kết thúc. Đột nhiên lại có khách mới tới, vợ chồng Chiêm Hoành Nghiệp tự mình ra ngoài đón tiếp.

Sau khi nhìn thấy người đến, sắc mặt Đổng Chính Hào bỗng rất khó coi. Liễu Mộc Mộc đặc biệt quan sát tướng mạo của vị khách đó, đáy lòng "Ồ" một tiếng.

Vậy mà tướng mạo của vị khách này lại là tướng mạo phú quý tiêu chuẩn đấy, đầy đủ tiêu chuẩn nhà giàu mà ông nội đã dạy cho cô. Không giống loại vớ vẩn như bố cô, ông không so được với người này.

Nếu người này chưa từng phẫu thuật thẩm mỹ thì nhất định là rất giàu.

Sự thật chứng minh, vị khách đó đúng là rất giàu. Đây là đối tượng đầu tư mà Đổng Chính Hào còn muốn hợp tác cùng hơn cả Tần Khai.

Nhưng bây giờ người này lại xuất hiện trong tiệc sinh nhật của Chiêm Hoành Nghiệp, khỏi cần nói cũng biết mục đích là gì.

Đổng Chính Hào tiến lên chào hỏi, nhưng phản ứng của người nọ lại rất lạnh nhạt, chỉ bắt chuyện với chủ nhân bữa tiệc hôm nay.

Dù bắt chuyện thất bại, Đổng Chính Hào cũng không từ bỏ dễ dàng. Mãi tới khi bữa tiệc sắp kết thúc, chẳng thể tìm thêm cơ hội nữa, ông mới không cam lòng rời đi.

Sau khi lên xe, không khí căng thẳng bao trùm. Ngay cả Khương Lệ cũng không dám tùy tiện lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!