Chương 83: (Vô Đề)

"Ngủ ngon. Ngày mai ăn sáng cùng em nhé?" Yến Tu ôm cô khỏi giường, hôn lên mặt cô.

Liễu Mộc Mộc mở mắt, giơ tay hình số tám: "Trước tám giờ không được xuất hiện."

Cô phải ngủ một giấc thẳng cẳng.

"Được." Yến Tu cẩn thận đặt cô xuống giường rồi mới đóng cửa rời đi.

Khi anh về tới nhà thì đã là hai giờ hơn. Trong phòng khách vẫn còn sáng đèn, trên ghế sa lông có một bóng người mơ hồ.

Yến Tu hơi khựng lại, đi qua thì phát hiện là bố mình đang ngủ say.

Yến Tu khẽ đẩy ông ấy: "Bố, dậy đi."

Yến Bách Văn bị đánh thức, liếc nhìn sang con trai, cử động cơ thể hơi cứng đờ: "Về rồi à."

"Sao bố không vào phòng mà ngủ?" Yến Tu hỏi.

"Ai bảo con tham dự tiệc mừng thọ nhà họ Yến xong thì mất tích luôn. Mẹ con tưởng con lại bỏ trốn nên bắt bố xuống dưới này chờ con, không chờ được con về thì không cho về phòng."

Giọng điệu Yến Bách Văn đầy chua xót.

Ngày nào cũng bị kẹp giữa vợ và con trai.

"Ồ." Thái độ của Yến Tu rất lạnh nhạt, không hề đồng cảm với người bố đáng thương của mình.

Yến Bách Văn bó tay, đúng là không trông chờ con trai quan tâm mình được mà.

"Bữa tiệc đã kết thúc từ lâu rồi mà sao giờ mới về?"

"Có chút sự cố nhỏ."

"Chuyện gì mà quan trọng tới nổi con trai phải đêm hôm khuya khoắt không chịu về nhà vậy?" Yến Bách Văn lại bổ sung. "Đây là nguyên văn lời mẹ con nói."

Thấy vẻ mặt Yến Tu cũng bất lực, Yến Bách Văn bật cười: "Bố không muốn hỏi có chuyện gì, cũng không muốn biết vì sao nửa đêm nửa hôm con còn dẫn con gái nhà người đi gây chuyện. Nhưng con nhớ tự xử lí cho ổn thỏa, đừng để mẹ con biết, tốt nhất là giấu giếm kỹ vào."

Yến Tu xoa xoa mũi, đúng là trước mặt bố anh thì anh chẳng còn chút riêng tư nào.

"À phải rồi, còn có chuyện này."

"Mong bố có thể nói hết trong một lần."

"Hai ngày nữa có một buổi đấu giá từ thiện, con phải đến tham dự đấy."

Yến Tu nhíu mày: "Khi trước bố có nói đâu."

"Mới thông báo đây thôi. Buổi đấu giá do Hiệp hội Gieo quẻ tổ chức ở quán rượu Lâm Hải. Vì lấy danh của trụ sở chính nên các gia tộc đều phải nể mặt đôi chút."

"Hiệp hội Gieo quẻ?" Yến Tu hơi bất ngờ, "Không phải trước giờ họ vẫn luôn rất khiêm tốn à?"

Với những người xem vận mệnh của kẻ khác thì càng bói chuẩn, phúc báo càng ít, bệnh tật với họ như hình với bóng. Nhưng không phải là không có cách xử lí. Người gieo quẻ chú trọng làm việc công đức, mấy năm gần đây còn dẫn đầu tổ chức từ thiện quy mô lớn, cũng coi như đôi bên cùng có lợi.

"Mấy năm nay đúng là rất khiêm tốn, nhưng tự dưng chui ra một sứ giả của thần, nghe nói còn có thù oán với Hiệp hội Gieo quẻ cho nên họ mới muốn phô trương sức mạnh của mình."

Nhà họ Yến cũng có hai người đi theo nghề này, tiếc là vẫn chưa học nghề xong, cũng chưa lấy được lệnh bài gieo quẻ.

Yến Bách Văn khá hiểu biết về Hiệp hội Gieo quẻ, tuy bề ngoài trông như một tổ chức chính phái quy mô lỏng lẻo, như thật ra lại có mối liên hệ chặt chẽ với trụ sở chính.

Nhà họ Yến không thù không oán với Hiệp hội Gieo quẻ, đương nhiên sẽ sẵn sàng tham gia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!