Liễu Mộc Mộc đứng bên cạnh Yến Tu, nhìn thẳng Lưu Đại Phú. Ánh mắt của cô bình lặng như nước, dù là nhìn từ xa nhưng cũng đủ khiến người khác phải rùng mình.
Lưu Đại Phú cố kìm lại sự khó chịu trong lòng. Ông ta bước ra ngoài, nở nụ cười với Liễu Mộc Mộc: "Không phải Mộc Mộc đây sao. Đã trễ vậy rồi mà sao cháu lại tới đây?"
"Ông chủ Lưu tinh mắt thế mà không đoán được vì sao cháu tới ạ?"
"Không đoán được thật." Nụ cười trên mặt Lưu Đại Phú cứng lại.
"Nói dối không phải thói quen tốt. Ai sai ông hại bố cháu đấy?" Liễu Mộc Mộc lười diễn kịch với ông ta.
"Ý cháu là sao?" Lưu Đại Phú ngơ ngác.
Liễu Mộc Mộc thầm cảm thán trong lòng, không hổ là kẻ lăn lộn nơi thủ đô nhiều năm, kỹ năng diễn xuất hơn hẳn người thường. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Tiếc là cô đã biết đáp án trước rồi, không cần ông ta thừa nhận.
Hôm nay cô đã dùng năng lực sứ giả một lần. Lúc ở khách sạn, Yến Tu đã vẽ một lá bùa cho cô cho nên bây giờ vẫn có khả năng sử dụng năng lực lần thứ hai.
Vừa nhìn thấy Lưu Đại Phú, mọi chuyện ông ta từng trải qua hóa thành một cuốn phim chảy đều trước mắt Liễu Mộc Mộc.
Có vẻ vì một năm nay số lần sử dụng năng lực sứ giả cảu thần tăng lên nên sức mạnh của cô cũng mạnh hơn. Lúc trước cô chỉ có thể nhìn thấy tương lai của một người, nhưng giờ dù là quá khứ thì cũng không còn khó khăn mấy.
Cảnh tượng bắt đầu từ cảnh ông ta đưa đồ trang trí cho Đổng Chính Hào. Ông ta đã cho người giao thứ đó tới vào ngày lão Đổng đến chơi. Mà trước đó, Lưu Đại Phú đã mua đồ trang trí kia từ một người khác.
Liễu Mộc Mộc nghe thấy tiếng người kia vang lên: "Đây là hổ phách nước dưới gốc cây đầu người, nước bên trong có thể bay hơi. Tiếp xúc với nó trong thời gian dài có thể khiến cảm xúc hung ác trong con người dần lớn lên, chỉ cần thấy người khác thì sẽ dễ cáu gắt."
Lúc đó Lưu Đại Phú nói: "Trùng hợp là thứ tôi cần."
Nhưng khiến lão Đổng dễ cáu gắt để làm gì? Để về nhà ông phát cáu với Khương Lệ ư?
Liễu Mộc Mộc vẫn không hiểu lý do khi họ làm vậy, đành phải xem tiếp.
Sau đó thấy ông ta nhận cuộc gọi từ một người họ Tề và đưa hổ phách nước cho Đổng Chính Hào theo mệnh lệnh của người họ Tề đó.
Thậm chí cô còn nhìn thấy trước khi Lưu Đại Phú quen biết Đổng Chính Hào, chính người họ Tề kia đã sai khiến ông ta từ xa để tạo cơ hội cho hai người làm quen.
Người họ Tề kia…
Tề… Chính là nhà họ Tề cảm thấy hứng thú với cô, ra lệnh cho Lữ Dao theo dõi cô đấy à?
Lúc trước Liễu Mộc Mộc đoán kẻ chủ mưu là Trác Gia Duyệt, nhưng bà ta chưa từng xuất hiện trong đoạn quá khứ của Lưu Đại Phú.
Nếu vậy thì vì sao nhà họ Tề lại có hứng với cô, thậm chí còn cố tình dẫn lão Đổng tới thủ đô để bày trò chứ không xuống tay nặng hơn?
"Người bảo ông ra tay với bố cháu họ Tề phải không?" Câu nói đột ngột khiến đôi con ngươi của Lưu Đại Phú co rút lại.
Sau đó, ông ta nâng cao tông giọng: "Hai người đi ra, ở đây không chào đón hai người."
Nhưng Liễu Mộc Mộc và Yến Tu không hề di chuyện.
"Nếu hai người không ra ngoài thì tôi sẽ báo cảnh sát."
"Cứ báo đi." Liễu Mộc Mộc ung dung nói, "Đúng lúc để cháu tâm sự với phòng Điều tra Vụ án Đặc biệt một chút về việc ông có hành vi mua bán hàng hóa bị cấm."
Sau đó cô quay đầu nói với Yến Tu: "Cố vấn Yến, anh mau phổ cập cho ông ta biết tội danh này sẽ bị phạt tù bao lâu đi."
"Tùy theo tần suất giao dịch và mức độ ảnh hưởng, số năm tù sẽ dao động từ ba đến mười năm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!