Khương Lệ nghe viên cảnh sát nói vậy thì nước mắt lã chã: "Lưu Đại Phú khốn nạn, dám hại lão Đổng nhà tôi thành ra vậy!"
Viên cảnh sát hoảng loạn nhìn người nhà nạn nhân nói khóc là khóc. Nước máy còn không chảy êm bằng bà đâu đấy, không biết kỹ năng diễn xuất này là bẩm sinh hay luyện tập mà có thế?
Viên cảnh sát khựng lại một chút rồi lại hỏi thăm: "Có thể cho tôi hỏi là vết thương trên người ông Đổng từ đâu được không?"
Biểu cảm trên mặt Khương Lệ cứng lại, áy náy nhìn lung tung: "Bất cẩn bị thương thôi."
"Bất cẩn?"
"Thì vừa nãy chúng tôi có sây sát nhẹ." Khương Lệ phản ứng cực nhanh.
Viên cảnh sát cúi đầu nhìn nạn nhân, thầm nghĩ sây sát nhẹ nhưng mà ảnh hưởng lớn ghê ha.
Vết thương ngoài da của ông nghiêm trọng hơn cả tinh thần bị ô nhiễm. Một tuần chắc còn chưa đủ để dấu răng trên tay ông lành lại ấy chứ. Thầm thương thay số phận của ông Đổng.
Sợ con gái tới mức mới ném tách trà vào người cô thôi đã khiến cả nhà thấy bất thường, sau đó còn bị vợ mình "sây sát" thành ra vậy. Rốt cuộc thì phải sống trong tình cảnh dầu sôi lửa bỏng cỡ nào mới như vậy chứ!
Lão Đổng còn đang ngậm tất: Hu hu hu hu…
"Đồng chí cảnh sát, các cậu có bắt Lưu Đại Phú kia không?" Khương Lệ lanh lợi chuyển chủ đề về Lưu Đại Phú.
"Cô cứ yên tâm, chúng tôi sẽ điều tra theo quy trình thông thường, không bỏ qua bất cứ nghi phạm nào." Yến Linh lên tiếng trả lời.
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt." Nói rồi Khương Lệ lại nhìn sang Đổng Chính Hào, do dự hỏi, "Vậy phải xử lí lão Đổng nhà tôi kiểu gì đây? Cứ trói lại như vây hả?"
Mặc dù bà cũng không ngại làm thế.
Yến Linh lại tưởng bà lo lắng cho chồng nên đáp: "Với tình trạng hiện tại thì tốt nhất là nên đưa ông Đổng tới đơn vị y tế khám xem sao. Chúng tôi sẽ liên lạc với bệnh viện giúp gia đình mình."
Cô nàng liếc mắt ra hiệu cho cấp dưới, viên cảnh sát đó liền ra ngoài gọi điện.
Bằng chứng, lời khai đều đã được lấy xong. Không lâu sau, đơn vị y tế mà Yến Linh liên lạc cũng cho người tới đón Đổng Chính Hào.
Vốn dĩ Khương Lệ định đi cùng chăm sóc ông nhưng Đổng Duyệt và Đổng Kỳ lạ đòi theo.
Bà nói mãi nhưng cả hai đều không chịu nghe, cuối cùng đành phải nhìn sang Liễu Mộc Mộc, có vẻ muốn nhờ cô tạm thời gánh vác trách nhiệm của chủ nhà.
Liễu Mộc Mộc giả vờ không thấy ánh mắt cầu cứu của Khương Lệ, quay sang hỏi Yến Linh: "Lát nữa các em định đi tìm Lưu Đại Phú hả?"
Yến Linh lắc đầu: "Sợ là bây giờ chưa được đâu, phải sang ngày mai cơ."
Bây giờ chưa có đủ bằng chứng cho nên vụ án chỉ là lời nói một phía của nhà họ Đổng mà thôi. Cho dù Lưu Đại Phú là nghi phạm lớn nhất hiện tại thì cũng phải có bằng chứng sau khi kiểm tra đồ trang trí kia xong mới được.
Liễu Mộc Mộc không thất vọng mấy, hỏi tiếp: "Vậy khi nào các em đi điều tra ông ta có thể dẫn chị theo không?"
Yến Linh nhìn sang anh mình, thấy Yến Tu không có ý kiến gì mới thắc mắc: "Chị định làm gì?"
"Không có gì, chỉ là tò mò vì sao ông ta làm vậy trong khi bố chị không gây thù chuốc oán gì ông ta thôi."
Nếu nói lão Đổng gần đây gây thù chuốc oán ai thì Liễu Mộc Mộc nghĩ mãi cũng chỉ nghĩ ra mẹ ruột của mình mà thôi.
Mặc dù lão Đổng không kể hôm đó khi gặp mặt, ông đã từ chối bà ta thế nào, nhưng chắc chắn quá trình chẳng vui vẻ gì đâu.
Trùng hợp là mẹ ruột của cô lại cưới một người thuộc gia tộc huyền học nào đó.
Đến mức này rồi thì sao cô không nghi ngờ cho được.
Bọn họ chỉ tới thủ đô du lịch một thời gian, không thể ở lại đây mãi được. Thay vì đợi Yến Linh điều tra ra, cô cảm thấy mình tự đi xem rốt cuộc là ai giở trò quỷ thì nhanh hơn. Nếu là mẹ ruột của cô thật thì cũng phải có nguyên do chứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!