Chương 8: (Vô Đề)

Biệt thự nhà họ Chiêm rất lớn, khách được mời tới cũng không ít, đa số đều là người trẻ tuổi.

Vợ chồng Đổng Chính Hào vừa vào đã bắt đầu nói chuyện cùng người quen. Còn Liễu Mộc Mộc và Đổng Duyệt thì đứng cạnh bàn ăn.

Bên trên bàn ăn bày biện đủ loại món tráng miệng phong phú, trông rất hấp dẫn.

"Có thể ăn được không?" Liễu Mộc Mộc nhỏ giọng hỏi Đổng Duyệt.

Đổng Duyệt nhè nhẹ lắc đầu: "Bây giờ thì tốt nhất là đừng ăn. Đợi lát nữa dượng cắt bánh sinh nhật thì không còn ai chú ý nữa đâu."

"Kẻ có tiền…" Liễu Mộc Mộc lẩm bẩm một câu, tiếc nuối rời mắt khỏi chiếc bánh gato nhỏ.

"Hình như hôm nay có khá nhiều người tầm tuổi chúng ta á. Em có quen ai không? Có cần qua chào hỏi không?" Liễu Mộc Mộc tò mò nhìn quanh, hỏi Đổng Duyệt.

Đổng Duyệt lắc đầu: "Tiểu Kỳ khá thân với họ."

Trường tư nhân nổi tiếng nhất Khánh Thành tên là Đức Dục, bao gồm hệ thống từ tiểu học đến cấp ba. Những người tham dự tiệc hôm nay đa số đều học ở đó, đương nhiên sẽ có quen biết, nhưng quan hệ thân thiết hay không thì chưa chắc.

Đổng Kỳ được cho rất nhiều tiền tiêu vặt, có thể đi chơi cùng những kẻ này. Nhưng Đổng Duyệt thì khác, cho nên chẳng có mấy người bạn.

Đúng như Đổng Duyệt nói, buổi tiệc bắt đầu rồi mà vẫn không có ai tới bắt chuyện với cô ấy.

Những người trẻ tuổi đều có nhóm nhỏ chơi riêng, thế nên không để ý người ngoài.

Thật ra cũng không phải không có ai chú ý tới Liễu Mộc Mộc. Trong nhóm những người trẻ tuổi kia còn đang thảo luận về cô.

Đổng Chính Hào nào phải dạng người vô danh. Hôm nay tham dự tiệc mừng còn dẫn theo một cô gái lạ mặt, sao người khác không chú ý cho được.

Thời đại tin tức nhanh nhạy, họ cũng biết được nhà họ Đổng có thêm một cô con gái.

Có người nhìn theo hướng Liễu Mộc Mộc mỉa mai: "Không biết dạo này làm sao ấy nhỉ, tự dưng nổi lên cái trò "Tôi đánh rơi ngọc trai dưới đại dương"*."

Có người quen biết người vừa nói, biết nhà người đó cũng mới tìm được con riêng về, hèn gì giờ đây lại cáu giận.

*Ý chỉ việc giới nhà giàu để lạc mất con.

Cũng có người phản bác: "Cô chị kia hình như lớn tuổi hơn Đổng Duyệt. Có khi là ngài Đổng sinh con trước khi kết hôn không chừng."

"Sinh con trước khi kết hôn thì không phải con riêng à? Cao quý hơn ai được chứ?"

Đám người túm tụm lại, mỗi người vài câu, chủ đề chuyển hướng rất nhanh.

Nhưng có một người sau khi nhìn thấy Liễu Mộc Mộc thì bắt đầu kinh sợ.

Hôm trước Trịnh Tuyên mới làm tiểu phẫu, bây giờ tham gia tiệc tùng cũng chỉ dám uống nước chanh chứ không đụng một giọt rượu đỏ nào.

Anh ta đang ngồi chung với mấy thằng bạn. Bọn họ đều bị phụ huynh kéo qua nên ai cũng thấy chán, thế là anh ta mới nghe người bên cạnh nói xấu người khác. Sau đó thuận theo chủ đề cuộc trò chuyện, anh ta nhìn qua đứa con gái riêng của Đổng Chính Hào trong lời bọn họ.

Đó là cháu gái của thầy bói lớn kia!!!

Kịch bản nhiệm màu gì đây?

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Trịnh Tuyên cứ cảm thấy mình rơi vào một thế giới ảo mộng huyền huyễn. Anh ta dành ra mấy nghìn đêm để đọc sách hướng dẫn tu luyện, sau đó lại dành ra ba ngày để "dẫn khí nhập thể" thử, sau khi thất bại thì mới từ bỏ giấc mộng tu tiên.

Vốn còn nghĩ rằng, bậc thầy đã qua đời rồi, cả đời này mình đã định phải làm người thường, ai ngờ lại gặp được cháu gái thầy ấy ở đây.

Cảm thấy… Có hơi ngạc nhiên nhưng cũng vui mừng.

Trịnh Tuyên hào hứng chạy lại chỗ Liễu Mộc Mộc, đi tới trước mặt cô. Trong lòng thoáng qua chút lo lắng, không biết cô còn nhớ mình hay không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!