Đổng Chính Hào chỉ tiễn cô em vợ tới thang máy là dừng. Ngược lại là Khương Lệ, hiếm khi thấy bà nhiệt tình tiễn em gái tới tận dưới lầu.
Mãi tới khi rời khỏi khu nội trú, Khương Lệ mới miễn cưỡng nói lời cảm ơn với Khương Giai: "Chuyện vừa rồi… Nhờ có em cả."
Khương Giai tức giận nhìn bà, nói thẳng thừng: "Chị cũng khôn nhà dại chợ quá nhỉ? Còn để một con nhóc miệng còn hôi mùi sữa giẫm lên đầu mình huênh hoang."
Khương Lệ cũng muốn phản bác lắm, nhưng bị nói như vậy, bà chẳng biết phải cãi lại thế nào.
"Được rồi, còn chung sống lâu dài mà. Chị lớn như vậy rồi, chẳng lẽ còn không dạy dỗ được con bé đó?"
Khương Lệ nói: "Dù gì cũng là con gái ruột của lão Đổng, khó làm gì quá phận lắm."
Khương Giai tức giận trừng mắt nhìn bà: "Chuyện này mà cũng cần em dạy chị? Lúc trước khi đối phó mấy con yêu tinh xung quanh anh rể, không phải chị cũng mưu mô lắm trò lắm à?"
Thật ra không phải Khương Lệ không có cách, chỉ là bà muốn phàn nàn vài câu mà thôi.
Bà không muốn nói tiếp chuyện này nữa, thế là chuyển chủ đề: "Không phải hồi trước lão Chiêm nhà em không tổ chức tiệc sinh nhật à? Sao tự nhiên giờ lại tổ chức?"
Khương Giai cười lạnh: "Còn vì sao được chứ? Hai tháng trước, vợ trước lão ấy qua đời. Thế là con nhóc dưới quê mới tới tìm nơi nương tựa. Lão ta định dọn đường giúp đỡ con bé đó."
Khương Lệ hơi kinh ngạc: "Con nhóc đó mấy tuổi?"
"Hai mươi."
"Trùng hợp vậy, bằng tuổi con nhóc nhà chị này." Khương Lệ giả vờ cảm thán, "Tuổi nhỏ cũng tốt. Tuổi mà lớn chút thì nuôi không quen."
Khương Giai tức giận: "Chẳng lẽ nếu tuổi nhỏ thì chị định nuôi thật à?"
Chị gái bà ta đúng là giả tạo, ngoài miệng thì nói êm tai lắm, nhưng trong lòng nghĩ gì thì ai biết.
Lúc trước khi bà ta cưới lão Chiêm, nhà ông ta đã có một đứa con trai trước. Thế là chị gái bà ta thầm chê cười bà ta không có mắt nhìn người. Bây giờ hai người kẻ tám lạng người nửa cân, còn ai nói xấu ai được chứ.
Hai chị em trò chuyện vài câu, cuối cùng chia tay với tâm trạng không vui.
Chuyến thăm bất ngờ của Khương Giai khiến tâm trạng Khương Lệ tốt hơn khá nhiều.
Lúc trở lại thấy Liễu Mộc Mộc trong phòng bệnh, bà không bực bội như trước nữa.
Chấp nhặt với con nhóc miệng còn hôi mùi sữa này lắm gì chứ. Càng chấp nhặt chỉ càng khiến bà thêm nhỏ nhen thôi. Muốn đối phó mấy đứa chưa trải sự đời này, tốt nhất là để cô mở mang tầm mắt, tự nhận thức rõ giá trị của bản thân!
Đổng Kỳ nằm viện hai ngày rồi về nhà, cùng với đó là cái chân bó thạch cao. Cậu chỉ bị gãy xương nhẹ nên không cần phẫu thuật, ở nhà nghỉ ngơi là khỏe.
Biết con trai không sao, Khương Lệ thoải mái hơn, không cáu gắt như trước kia nữa. Đổng Chính Hào thấy cuối cùng bà cũng trở lại bình thường, không đối chọi gay gắt với Liễu Mộc Mộc nữa thì thở phào nhẹ nhõm.
Phụ nữ đúng là phiền phức, từng người từng người tới làm nhà ông "âm thịnh dương suy"*, hèn gì dạo này nhiều chuyện xui xẻo như vậy. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
*Âm thịnh dương suy (): ý chỉ nơi có nhiều con gái hơn con trai.
Hơn mười giờ đêm, Đổng Chính Hào trở về, cả người đầy mùi rượu. Khương Lệ đi ra đón ông, ánh mắt sắc bén quét khắp người ông rồi mới nhận lấy túi và chìa khóa.
"Sao dạo này anh về muộn vậy?" Khương Lệ tùy ý hỏi.
Đổng Chính Hào thay dép lê bước vào phòng khách, vừa đi vừa đáp: "Úp một tô mì cho anh đi đã. Tối nay cứ uống rượu mãi, ăn còn chưa được hai miếng cơm."
Khương Lệ nói với lên lầu: "Đổng Duyệt, xuống nấu ăn cho bố con ìa."
Chỉ lát sau, cửa phòng Đổng Duyệt mở ra, Đổng Duyệt bước xuống cùng Liễu Mộc Mộc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!