Chương 6: (Vô Đề)

Đổng Chính Hào hơi do dự một lát, cuối cùng vẫn đi theo.

Liễu Mộc Mộc nói cũng đúng, ông cũng nên gặp Tần Khai lần cuối.

Phòng cấp cứu đóng lại rồi lại mở ra. Bác sĩ tiếc thương thông báo, vết thương trên người bệnh nhân bị hở dẫn đến  mất máu quá nhiều, dù cấp cứu cũng không được, bệnh nhân đã qua đời.

Khoảnh khắc đó, Đổng Chính Hào đứng bên ngoài phòng cấp cứu nghe thấy tiếng khóc của bà Tần mà lưng lạnh toát.

Mãi tới hơn năm giờ chiều, khi người nhà họ Tần đều đã tới bệnh viện, Đổng Chính Hào gọi Khương Lệ đến cùng an ủi bà Tần, sau đó mệt mỏi trở lại phòng bệnh của con trai mình.

Hai người đi tới cửa phòng bệnh, nghe thấy giọng nói ầm ĩ của Đổng Kỳ: "Tao nói cho mày biết, đừng có giả vờ giả vịt nữa, bớt mơ tưởng chuyện ăn lời từ nhà bọn tao đi. Sau này tiền của nhà họ Đổng đều sẽ thuộc về tao, bọn vịt trời như mày chẳng ăn được xu nào đâu, sớm muộn gì cũng phải cút!"

Nét mặt Đổng Chính Hào vẫn như bình thường, không hề thấy con mình nói sai.

Khi còn sống, bà lão luôn nói với cháu trai cưng của mình rằng sau này nhà họ Đổng sẽ thuộc về cậu, mọi người cũng chấp nhận.

Thân là chủ sở hữu gia sản nhà họ Đổng hiện tại, Đổng Chính Hào cảm thấy đương nhiên phải để con trai thừa kế rồi, còn con gái thì chừa chút của hồi môn là được, tiền và công ty của nhà họ Đổng không thể để các cô động vào.

Trong phòng bệnh, Đổng Kỳ chỉ tay vào mặt Liễu Mộc Mộc mắng chửi.

Vịt trời trong miệng cậu đương nhiên không chỉ nói mỗi Liễu Mộc Mộc bỗng dưng muốn dọn vào nhà mình, mà còn có người chị gái ruột cùng mẹ sinh ra của cậu, Đổng Duyệt.

Đáy lòng cậu cảm thấy bà nội nói rất đúng. Có thể nuôi lớn Đổng Duyệt, cho cô ấy đi học đã đủ lắm rồi. Tương lai khi cậu thừa kế sản nghiệp gia đình thì có thể đuổi cô ấy đi, đây là quyền lợi của con trai trưởng nhà họ Đổng.

Cho dù đã nghe lời này từ nhỏ tới lớn, Đổng Duyệt vẫn thấy rất phản cảm, nhưng cô ấy không hề phản bác. Bởi vì cãi nhau khi với Đổng Kỳ, người nhận sai luôn là cô ấy.

Nhưng Liễu Mộc Mộc sao có thể nhường cho cái thói hống hách của cậu. Cô lườm nguýt: "Người không biết còn tưởng nhà mình có ngai vàng cần thừa kế không bằng. Uống bao nhiêu rượu mà say xỉn thành ra kiểu này vậy?"

Đổng Kỳ hừ lạnh: "Mày đừng có láo, lát nữa tao sẽ bảo bố đuổi mày đi."

"Sợ là phải làm em thất vọng rồi, chắc chắn bố sẽ không đuổi chị đi. Mà em đấy, đã lớn vậy rồi mà sao chẳng có tí hiểu biết pháp luật nào. Lúc nhỏ đói quá ăn luôn não mình hay sao đấy?"

Nếu bố em mất, theo như pháp luật quy định thì ngoại trừ tài sản chung của vợ chồng bố, số tài sản còn lại phải chia đều, cũng có nghĩa là chia đều cho chị, chị em, em và mẹ em đấy. Chị đoán với trí thông minh của em thì chắc nghe không hiểu đâu cho nên nói thẳng luôn nè, mẹ em sẽ được năm phần tám tài sản nhà họ Đổng, còn em chỉ có một phần tám thôi.

Còn muốn tự mình ăn hết, em nằm mơ mộng đẹp cao sang quá nhỉ?"

Dường như Liễu Mộc Mộc cố ý muốn chọc tức cậu nên đặc biệt giải thích luật hôn nhân rồi giơ điện thoại ra cho cậu nhìn. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Cô đoán chắc là đứa nhóc thiểu năng này không biết còn có thứ gọi là di chúc để phân chia tài sản. Và quả đúng như vậy, Đổng Kỳ tức như muốn nổ tung, đưa tay định đập nát điện thoại Liễu Mộc Mộc nhưng cô khéo léo né được.

Cậu cãi không lại Liễu Mộc Mộc, thế là trút hết cơn giận lên người Đổng Duyệt nãy giờ im lặng. Cậu vừa chỉ vào Đổng Duyệt vừa điên cuồng mắng chửi: "Con ngu Đổng Duyệt nhà mày, mày dám giúp người ngoài đối phó tao. Lát nữa tao sẽ nói mẹ để mẹ đánh mày. Có phải mày không biết xấu hổ không hả $%… &*"

Đổng Kỳ còn chưa nói xong thì đã dừng lại bởi một chiếc gối đập vào đầu.

Liễu Mộc Mộc đứng cách giường cậu không xa, ánh mắt lạnh lẽo. Đúng là cô đã đánh giá cháu trai mà Vương Quế Hương cưng như cưng trứng quá cao rồi, cậu chỉ được cái tính tình tham lam y như bà lão mà thôi.

Cô khoanh tay trước ngực, tiếp tục mỉa mai Đổng Kỳ: "Đương nhiên vẫn còn một cách phân chia tài sản khác nữa. Nhưng cuộc đời ai biết trước được điều gì chứ, hôm nay em có thể té gãy chân, ai biết ngày mai có té gãy cổ không.

Tướng mạo em thuộc dạng không may, tám mười phần trăm là không sống tới ngày bố chia tài sản đâu.

Đến khi đó thì tiền của nhà họ Đổng sẽ chia đều cho ba người phụ nữ bọn chị. Nghĩ lại thì vậy cũng tốt lắm, còn em thấy sao?"

Ban đầu Khương Lệ còn mong chờ Liễu Mộc Mộc sẽ nói gì đó khó nghe chút để kích thích Đổng Chính Hào cho nên không xen vào. Giờ thì biểu cảm của bà lại có chút khó coi.

Nói chuyện với Đổng Chính Hào thì nói gì cũng được, chỉ riêng tiền của nhà họ Đổng thì không được nhắc tới.

Liễu Mộc Mộc lại đụng phải chỗ nhạy cảm nhất của ông, đã vậy còn kéo cả bà theo cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!