Tư Cửu Niên nói chuyện với Yến Tu tới trưa, còn giữ anh lại ăn cơm trưa.
Yến Tu uống với ông lão hai ly rượu. Nhân lúc ông lão ngà ngà say, anh liền xin về.
Từ Cửu Niên nằm trên giường vẫy tay với anh: "Nhóc con, có cơ hội thì gặp lại nhé."
Bước chân Yến Tu hơi khựng lại, sau đó mỉm cười: "Vẫn không nên tùy tiện gặp mặt thì hơn."
Từ Cửu Niên cười ha ha, nếu gặp lại thì lúc đó ông lão đã chết rồi. Cũng không biết sau khi chết thì liệu có gặp được người bạn cũ đã ra đi trước mình không nhỉ?
Chu Hành vẫn luôn canh giữ bên ngoài, buổi trưa chỉ mua mì tôm ở quán tạp hoa nhỏ trong thôn để ăn. Cuối cùng Yến Tu cũng chịu ra, ông ta thở phào nhẹ nhõm.
"Cậu Yến, có thuận lợi không?"
"Thuận lời. Mấy ngày nay đội trưởng Chu nhất định phải cho người canh giữ quanh đây cẩn thận, không được tới gần."
"Được."
Sáng sớm ngày 28 tháng 12 âm lịch, Yến Tu vừa đi máy bay tới thủ đô thì nhận được cuộc gọi từ Chu Hành.
Giọng nói đội trưởng Chu vẫn luôn khôn khéo tài giỏi thoáng hoảng hốt: "Cậu Yến, tối hôm qua vị tiền bối kia đã qua đời. Chúng tôi tìm thấy bốn người ở dưới tầng hầm sân sau nhà ông lão, có một người đã chết, ba người còn lại vẫn còn thở…"
Yến Tu hơi khựng lại: "Cứ báo cáo lên theo trình tự thông thường là được."
"Vâng."
Đội trưởng Chu nhìn bốn người được đưa ra, có cứu được ba người còn thở hay không vẫn khó nói lắm.
Bốn người đàn ông khỏe mạnh đối đầu với một lão già sắp chết mà lại bị đưa xuống tầng hầm, đúng là chuyện lạ đáng sợ.
Hình như ông lão đã lo việc ma chay cho bản thân xong từ trước rồi. Lúc bọn họ bước vào không phát hiện bất cứ con cổ trùng nào, ông lão đang mặc áo liệm nằm trên giường, ngay cả ảnh đen trắng cũng đã chuẩn bị xong.
Tang lễ của ông lão do người trong thôn tổ chức, nghĩa địa cũng đã chọn xong. Đám tang diễn ra trước Tết, bởi vì đây là hỷ tang*. Mặc dù ông lão không có người thân, nhưng hàng xóm lại rất nhiệt tình, làm lễ rất lớn.
*Theo tập quán của người Trung Quốc, những ai sống trên 60 tuổi được coi là thọ, khi chết đi thì gọi là "hỷ tang", hay còn gọi là "bạch hỷ sự". Thường thì người thân của những người này đều đã chuẩn bị về mặt tâm lý và vật chất cả rồi (hẳn là vì người đó lớn tuổi, sống chết là chuyện thường)
Chờ mọi chuyện kết thúc, Chu Hành mới thông báo một tiếng cho Yến Tu biết.
Ngày Từ Cửu Niên chết, chủ nhà họ Tề năm trên giường bệnh suốt ba mươi năm cuối cùng cũng tắt thở.
Nghe nói khi còn trẻ vị chủ nhà họ Tề này đã không khỏe rồi, cho nên đổi tên thành Trưởng Sinh. Cứ nghĩ ông ta sẽ chết sớm, ai ngờ lại chậm chạp tới năm chín mươi tuổi mới chết, còn sống lâu hơn nhiều người.
Nhưng người từng gặp ông ta đều cảm thấy, nếu ông ta sống như thế thì không bằng cứ chết đi cho rồi.
Nghe nói khi nhà họ Tề dọn xác, thi thể đã không ra hình người nữa, có mùi hôi thối rất nặng.
Ngày nào thủ đô chẳng có chuyện lạ xảy ra. Chủ nhà họ Tề đã tránh khỏi tầm mắt của người đời ba mươi năm, thế nên cũng chẳng có ai quan tâm sống chết của ông ta. Chỉ thỉnh thoảng khi tụ tập mới thuận miệng nhắc tới vài câu.
Điều đáng tiếc duy nhất đó là năm nay nhà họ Tề phải để tang, có khả năng không tổ chức tiệc đầu năm được rồi.
Mấy năm qua, tiệc lớn do nhà họ Tề tổ chức luôn được mong đợi rất nhiều.
Đêm giao thừa, nhà chính nhà họ Yến cực kỳ náo nhiệt. Lứa anh em trước của nhà họ Yến có năm người, cộng thêm mười mấy lứa sau, tất cả đều về nhà chính ăn tết.
Yến Tu chơi bài cùng hai chú mình một lát, bên ngoài bắt đầu bắn pháo hoa.
Anh nhìn đồng hồ, đã mười một giờ năm mươi.
"Tiểu Tu cứ nhìn điện thoại mãi, đang chờ ai gọi à?" Chú ba của Yến Tu cười híp mắt hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!