Con trai bị gãy chân nên vợ chồng Đổng Chính Hào phải đến bệnh viện, trong nhà chỉ còn lại hai người Liễu Mộc Mộc và Đổng Duyệt.
Liễu Mộc Mộc nhìn theo chiếc xe cứu thương dần đi xa, sau đó trở về phòng mình, phát hiện đồ đạc chưa dọn xong đã ngay ngắn trong va li, cả quần áo cũng đã xếp xong.
Cô quay đầu nhìn qua Đổng Duyệt không có chút cảm giác tồn tại nào nơi ghế sa lông.
Năm nay Đổng Duyệt mười tám tuổi, còn gầy hơn em trai mình, ngoại hình cũng không giống bố mẹ lắm, khuôn mặt thuộc dạng đại trà.
Đổng Duyệt cũng đang nhìn cô. Liễu Mộc Mộc cong mắt cười với cô ấy: "Cảm ơn."
Đổng Duyệt cúi đầu, nhỏ giọng đáp: "Không cần khách sáo."
Cô đi lại, ngồi xuống ghế sa lông một người. Đổng Duyệt giật giật khóe miệng, định nói cho cô biết đó là chỗ ngồi của Đổng Kỷ, cậu chưa từng cho ai khác ngồi, nhưng do dự một hồi, cuối cùng cô ấy cũng không nói gì.
Âm thanh ti vi rất nhỏ, Liễu Mộc Mộc xem một lát mới hỏi cô ấy: "Sao không mở to tiếng chút?"
"Nếu to quá thì sẽ làm phiền mọi người."
"Bây giờ làm gì còn có ai."
Đổng Duyệt suy nghĩ rồi mở âm lượng lớn hơn. Hai người im lặng xem phim truyền hình. Liễu Mộc Mộc còn chưa xem đã thì thấy Đổng Duyệt đứng dậy.
Thấy Liễu Mộc Mộc nhìn qua, cô ấy nói: "Đã mười giờ, phải ăn trưa rồi."
Nghe cô ấy nói vậy, Liễu Mộc Mộc mới thấy hơi đói, nhưng cô không biết nấu cơm. Lúc trước toàn là ông nội cô nấu, theo lời ông nội cô thì ai bất hạnh lắm mới phải ăn cơm cô làm.
"Chị không biết nấu cơm." Trong cả nhà, cô chỉ thấy cô em gái này là không tệ lắm, cho nên không muốn vì chuyện bữa cơm ngày đầu lại khiến đối phương có ấn tượng xấu với mình.
"Em nấu cho. Chị muốn ăn gì để em nấu."
Liễu Mộc Mộc hơi mở miệng, hóa ra đây là lợi ích khi có một em gái hả?
Giữa trưa, hai người ăn tôm kho tộ, cải cúc xào tỏi, sườn heo hấp và canh trứng cà chua. Ba món mặn một món canh, cực kỳ phong phú.
Lúc Đổng Chính Hào trở về từ bệnh viện với chiếc bụng đói thì vừa lúc hai cô con gái của ông đặt đũa xuống.
Bầu không khí giữa hai người hòa hợp khiến Đổng Chính Hào cảm giác mình là người ngoài.
Đổng Duyệt xới cho Đổng Chính Hào một chén cơm. Ông đang đói nên không để ý việc mình ăn đồ thừa của các cô, còn ăn cho bằng sạch mới chịu buông đũa.
Cơm nước xong xuôi, ông nói với Đổng Duyệt: "Lát nữa con nấu cơm mang tới cho em trai đi, thằng bé không ăn quen đồ ngoài."
Tay nghề nấu ăn của con gái nhỏ không tệ. Có lần dì giúp việc trong nhà bị sa thải, không tìm được ai khác thích hợp, đều là nhờ cô ấy xuống bếp. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Lúc mẹ ông còn sống từng khen Đổng Duyệt nấu ăn ngon. Trong khi bà lão còn chẳng chịu ăn đồ Khương Lệ nấu, nhưng cô ấy nấu thì ăn.
"Dạ." Đổng Duyệt ngoan ngoãn trả lời.
Liễu Mộc Mộc nói chen vào: "Đúng lúc con rảnh rỗi không có gì làm, để con đi theo xem thử xem."
Đổng Chính Hào thoáng im lặng. Lúc ở bệnh viện, ông đã suy nghĩ rốt cuộc chuyện này là trùng hợp hay do cô bày trò.
Cuối cùng ông cũng thành công thuyết phục bản thân rằng mọi chuyện chỉ là trùng hợp! Nhưng vợ và con trai ông đều một mực cho rằng chuyện này có liên quan tới Liễu Mộc Mộc. Trước lúc về nhà, Khương Lệ còn gây chuyện ầm ĩ với ông, nói muốn đuổi Liễu Mộc Mộc đi.
Đổng Chính Hào cũng như những người đàn ông khác, ông có vài thói hư tật xấu. Ông có thể không nhận đứa con gái này, cũng như không cho cô chuyển vào ở, nhưng nếu là người khác yêu cầu thì ông sẽ thấy rõ ràng đây là con gái ruột của mình, tại sao không thể dọn vào ở?
Khương Lệ không nhắc tới thì còn đỡ, mới nhắc tới, ông đã không đồng ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!