Ngày 25 tháng 12 âm lịch, không khí lạnh lẽo, đa số nơi ở miền Bắc đã bắt đầu có tuyết rơi.
Xung quanh thị trấn nhỏ vắng vẻ toàn là núi, hằng ngày đều có một chiếc xe lửa màu xanh đỗ lại.
Nhà ga của thị trấn nhỏ có rất ít khách. Thời đại đổi thay, con người cũng có nhiều cách khác để đi lại hơn, cho nên xe lửa dần rời xa cuộc sống của họ.
Hôm nay khi xe lửa dừng lại, chỉ có lẻ tẻ hai người bước xuống xe, một người là người địa phương, mặc áo lông màu đen nặng trĩu, còn một người nữa có vẻ là người từ nơi khác tới, xách theo va li, mặc áo khoác xám, tác phong nhẹ nhàng, khiến người ta nhìn vào mà không nhịn được muốn lạnh thay anh.
Lúc ông chú người địa phương đi qua anh, nhịn không được mà quay đầu nhìn lại. Ngoại hình cậu trai này thật sự không tệ, chỉ là ăn mặc mỏng manh quá. Ở miền Bắc bọn họ, nếu mặc như vậy thì chắc chắn buổi tối sẽ bị cảm.
Sau khi Yến Tu xuống tàu, không khí lạnh lẽo của miền Bắc ùa tới khiến anh đứng tại chỗ một lúc mới thích ứng được, sau đó cất bước đi tới cửa ra tàu.
Bên ngoài cửa có một người đàn ông trung niên đứng trước nguy cơ hói đầu, dáng người to lớn đợi anh.
Thấy Yến Tu đi tới, người đó giơ tay, tự giới thiệu: "Xin chào cậu Yến, tôi là Chu Hành, đội trưởng của phòng Điều Tra Vụ án Đặc biệt Ninh Thành."
Ninh Thành rất gần thị trần nhỏ này, mất mấy tiếng đi xe, là thành phố phát triển kinh tế nhanh thứ hai cả tỉnh.
Thân phận của Chu Hành cũng giống Phương Xuyên, dạo gần đây mới nhận một vụ án mới, tuy rằng bận rộn nhưng không thể không tới đây đón người.
Hai ngày trước bên trụ sở chính đã hạ lệnh yêu cầu ông ta phối hợp với Yến Tu, đến đây để hỏi thăm một người."
"Xin chào, đội trưởng Chu." Yến Tu bắt tay với ông ta, không khách sáo thêm mà hỏi thẳng, "Đã điều tra được địa chỉ chưa?"
"Điều tra được rồi." Hai người đi cạnh nhau ra ngoài. Chu Hành vừa đi vừa nói, "Tôi đã cho người điều tra năm hộ gia đình trong thôn đó, cuối cùng tìm được người phù hợp nhất chính là một ông lão tên Từ Cửu Niên. Ông lão không có con cái, hết năm nay vừa đúng tám mươi bốn tuổi, sống một mình trong thôn Hạ Sơn. Nghe nói mấy chục năm nay ông lão chưa từng rời khỏi thôn, bình thường những người trong thôn sẽ chăm sóc, giúp đỡ ông lão, sức khỏe còn tốt lắm."
"Ông đã tiếp xúc với ông lão đó chưa?" Yến Tu hỏi.
Chu Hành lắc đầu: "Được cậu nhắc nên chúng tôi chỉ điều tra chứ không hề bước vào thôn đó, cũng không tiếp cận ông lão, chỉ hỏi thăm mấy cán bộ của thôn một chút thôi."
Ông ta hơi do dự một chút rồi hỏi: "Có thể cho tôi hỏi, rốt cuộc thì ông lão đó là ai được không?"
"Là một tiền bối cổ sư đã nổi tiếng rất nhiều năm."
"Ồ, không ngờ thị trấn nhỏ bé này lại có một người máu mặt như vậy ở ẩn." Chu Hành cảm thán. Mấy cán bộ thôn Hạ Sơn mà ông ta hỏi đều bảo Từ Cửu Niên là một ông lão bình thường, nếu không phải Yến Tu chắc chắn như vậy, ông ta cũng nghi ngờ có lẽ bản thân đã điều tra sai người.
Đồng thời Chu Hành cũng không khỏi sợ hãi, may mà ông ta kiềm chế được sự hiếu kỳ của mình, nếu không cứ tùy tiện tới nhà thì có trời mới biết liệu có thứ gì chui vào người ông ta hay không.
Tính tình của mấy tiền bối già dặn đi trước đều rất kỳ lạ, nên tránh xa chút mới an toàn.
"Đúng vậy, thật không ngờ."
"Vậy lát nữa chúng ta tới thôn Hạ Sơn thăm hỏi vị tiền bối đó hả?"
Yến Tu lắc đầu: "Không, hôm nay không nên tới thăm, ngày mai rồi đi."
Chu Hành gật đầu, đã làm nghề này thì đương nhiên ông ta cũng từng tìm hiểu qua. Nếu anh đã nói vậy tất nhiên có lý do, ông ta sẽ không làm trái.
"Vậy cũng được, chúng ta tới khách sạn đặt phòng trước đã. Hoàn cảnh ở đây không tốt lắm, mong là cậu không ghét bỏ."
"Sẽ không đâu, làm phiền đội trưởng Chu rồi."
Màn đêm buông xuống, ở thôn Hạ Sơn.
Tuyết đêm luôn nhẹ nhàng, sau chín giờ tối trong làng chỉ còn tiếng chó sủa.
Cuối thôn Hạ Sơn là đồi núi triền miên, gần đó có một ngôi nhà nhỏ, chính là nhà họ Từ. Nhà họ Từ chỉ có một người, người già trong làng đều gọi ông lão là ông Chín Từ, còn lũ trẻ thì gọi là ông Chín.
Nhà của ông Chín được xây từ mười năm trước, trên tường lát gạch sứ màu trắng, trông cực kỳ sạch sẽ. Sân nhà trống rỗng, chỉ có đống cúi lửa chất cạnh cửa là do hàng xóm phụ làm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!