Chương 46: (Vô Đề)

Từ Vĩnh Song nằm trên mặt đất kêu la thảm thiết, còn Yến Tu vuốt ve lư hương trong tay. Lư hương có màu đỏ sậm, bên trong có vẻ có chứa đồ gì đó, lúc lắc có tiếng vang truyền ra.

Anh lật lư hương lại, dưới đáy có một cái ấn hình vuông rõ nét.

"Đồ nhà họ Từ." Yến Tu nửa quỳ nửa ngồi trước người Từ Vĩnh Song, "Ông lấy nó từ đâu?"

Từ Vĩnh Song nghiến chặt răng cố chịu cảm giác đau đớn khôn cùng. Cả người gã ta không có chỗ nào là không đau, mồ hôi lạnh thấm qua quần áo gã ta.

Vốn dĩ gã ta không định trả lời, nhưng im lặng chỉ càng khiến cơn đau tăng thêm. Cuối cùng nhịn không nổi nữa, gã ta mới nói: "Là, là đồ truyền lại trong nhà tôi."

Yến Tu cười nhạt: "Nhà họ Từ chỉ có một người thừa kế, người đó không có đời sau."

"Tôi… Tôi thuộc nhánh nhỏ của nhà họ Từ."

"Tôi hỏi ông, lư hương này là do ai đưa ông? Còn có cổ Trương Mệnh là ai đưa ông nữa?"

Từ Vĩnh Song há to miệng, đầu lưỡi gã ta đã biến thành màu đen như trúng độc, không thốt nên được một chữ nào.

Vì không thể trả lời cho nên gã ta đã tự hạ cổ trùng lên người mình.

Sắc mặt Yến Tu lạnh xuống, lấy còng tay ra còng tay gã ta lại, sau đó chỉ tay lên trán gã ta. Từ Vĩnh Song cảm giác như có thứ gì đó bị rút khỏi cơ thể mình, cơn đau cũng biến mất.

Từ Vĩnh Song trợn trừng mắt, gã ta biết người trước mắt mình là ai rồi, là con trai trưởng nhà họ Yến, Yến Tu.

Từ khi ra đời đã có sát khí khắp người, hại người hại mình, huyền sư trời sinh.

Tại sao anh lại xuất hiện ở đây?

Sau khi bắt người thành công, Phương Xuyên mới đi lên. Trong tay anh ấy là một thứ trông rất giống bình xịt tưới, vừa đi vừa xịt, mùi chanh nồng đậm tản ra khiến lũ cổ trùng lẻ tẻ trên sân thượng nhanh chóng bất động.

Phương Xuyên hắt xì liên tục mấy cái, phàn nàn với Yến Tu: "Sao nước thuốc trụ sở chính gửi tới lại có mùi chanh chứ? Tôi ghét mùi này."

"Lần sau báo cáo công việc thì cậu có thể đề nghị chuyện này lên trên." Yến Tu cũng không thích mùi hương nồng như vậy, nhưng găng tay cũng rất bẩn, vị vậy anh chỉ có thể nhíu mày.

Phương Xuyên đi tới bên cạnh Yến Tu, nhìn Từ Vĩnh Sao nằm trên đất, thấp giọng nói: "Hỏi được gì chưa?"

Yến Tu khẽ lắc đầu: "Tự hạ cổ trùng cho mình rồi, không nói gì được."

Phương Xuyên nhíu mày, anh ấy từng chứng kiến thủ đoạn của Yến Tu, hầu như không ai có thể chống lại được, vậy mà tên Từ Vĩnh Song này vì không muốn trả lời mà nghĩ được cách này, đúng là đủ tàn nhẫn.

Nhưng cũng là chuyện bình thường, khi hại người gã ta còn chẳng thèm chớp mắt cái nào mà. Nếu để gã ta đạt được mục đích, sợ là phải hơn một trăm mạng người tử vong, tên này đúng là không có tình người.

Sau khi bị bắt đương nhiên sẽ bị tử hình. Có lẽ gã ta cảm thấy hy vọng sống duy nhất của bản thân chính là kẻ đứng sau mình cho nên mới không chịu khai gì hết.

Phương Xuyên quay lại vẫy tay gọi người: "Vài người lại đây, đỡ ông ta."

Bốn viên cảnh sát võ trang đầy đủ nhanh chóng xuất hiện đỡ Từ Vĩnh Song dậy.

Hai viên cảnh sát khác dìu người đồng nghiệp vừa bị thương ở mắt của mình. Viên cảnh sát bị thương đã bôi thuốc vào mắt, băng bó kỹ càng rồi, sau khi trở về lại loại bỏ cổ trùng thì sẽ phục hồi ngay.

Chuyến đi lần này tạm coi như thành công, nhưng Phương Xuyên không vui mừng nổi. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì người bị phạt chỉ có mình Từ Vĩnh Song, còn người sau lưng gã ta sợ rằng rất khó điều tra được.

Vụ án liên quan tới huyền học vốn là thế, mới điều tra một nửa thì đứt đoạn, khiến người ta khó chịu không thôi.

"Đây là dụng cụ thu cổ Trường Mệnh mà Từ Vĩnh Lâm nói à?" Phương Xuyên nhìn thấy lư hương trong tay Yến Tu thì nói.

"Ừm."

"… Thứ đó phải xử lý như nào?" Phương Xuyên hơi do dự hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!