Yến Tu quay đầu lại nhìn Liễu Mộc Mộc. Cô đang cười ngọt ngào với anh, bên má phải có một lúm đồng tiền nho nhỏ.
"Tôi về ngay." Yến Tu nói nhanh một câu, sau đó cúp máy.
"Lần này em lỗ lớn lắm á, chỉ thu có mỗi mười tệ tiền coi bói, cũng là vì anh." Liễu Mộc mộc nhỏ giọng lải nhải không ngừng, đồng thời còn đơn phương tuyên bố là vì anh.
"Cần anh cảm ơn không?" Yến Tu trả lời nhạt nhẽo.
"Ui, ân tình lớn như thế không phải là nên lấy thân báo đáp hả?"
Yến Tu xoay đầu cô lại: "Nhìn đường."
"Ồ."
Phía sau một bọn, cách đó không xa là Lữ Dao đang xách theo một túi đồ ăn sáng lớn đang đứng, cũng chẳng biết bà ta đã đứng đó bao lâu. Bà ta nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của chàng trai dần đi xa, bên cạnh là Liễu Mộc Mộc ríu rít không ngừng đã bám lấy anh.
Một lúc lâu sau, bà ta mới cụp mắt.
Khi về tới nhà, vừa mở cửa bà ta đã nghe thấy tiếng bà lão họ Trương mắng mỏ: "Sáng sớm mà chết đâu rồi, cơm còn chưa làm đã ra ngoài, ỷ mình mang thai là ngày nào cũng chạy lung tung đấy à."
Lữ Dao đặt bao ni lông đựng bữa sáng xuống đất, xoay người thay giày.
Đột nhiên có một quả bóng tennis bay tới hướng bà ta. Lữ Dao mất thăng bằng nên cả người khập khiễng, vội vàng chống tay lên tường. Quả bóng tennis đập mạnh vào đầu bà ta, sau đó rơi xuống đất, nảy lên nảy xuống mấy lần.
Bà ta ngẩng đầu, thấy cậu con kế Trương Dương đang nhìn về phía mình bằng đôi mắt tràn ngập ác ý.
Lữ Dao không thèm để ý cậu ta, thay giày xong thì đặt bữa sáng lên bàn ăn, còn mình thì về phòng.
Bà lão họ Trương nhìn thấy bữa sáng trên bàn, lại bất mãn nói to: "Còn dùng tiền mua đồ nữa, trong nhà gì mà chẳng có, vậy mà lười không chịu làm cơn, chút tiền con trai tôi kiếm được đều bị cô phung phí hết."
Nói thì nói vậy, thế nhưng bà lão vẫn ăn bữa sáng bà ta mua.
Trương Dương ngồi bên cạnh bà nội mình, thỉnh thoảng bà lão lại gắp thức ăn cho cậu ta: "Dương Dương ăn nhiều chút."
Lúc hai bà cháu họ ăn cơm, Lữ Dao bắt đầu quét dọn phòng ốc, đầu tiên là phòng bà lão họ Trương. Nghe thấy tiếng cửa mở, bà lão họ Trương ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua, nhưng cũng không quan tâm bà ta.
Sau khi vào phòng bà lão, Lữ Dao lấy một cây bút ghi âm từ ngăn tủ ra. Bà ta vô cảm đổi một cây bút mới thay cho cây cũ, sau đó cúi đầu bắt đầu quét nhà.
…
Liễu Mộc Mộc lại được mời tới cục cảnh sát một lần nữa. Thân là khách quen, cô rất phối hợp tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống, còn có một viên cảnh sát đưa một ly trà sữa và đồ ăn vặt cho cô.
"Mời thầy Liễu uống trà sữa."
Cực kỳ thành kính! Nếu bây giờ dưới chân Liễu Mộc Mộc là một lư hương, chắc bọn họ sẽ thắp nhang luôn mất.
Dạo này không có phong trào bái Phật cầu thần, mà bắt đầu đi cầu cạnh thầy bói rồi!
Vụ án phía thủ đô để mắt đã lâu, cuối cùng nghi phạm lại đi đầu thú ở cục bọn họ, mà cả quá trình chỉ vì Liễu Mộc Mộc nói vài câu với gã.
Nói ra thì ai tin nổi chứ.
Lúc này, Từ Vĩnh Lâm đã ở cục cảnh sát. Phương Xuyên vào phòng thẩm vấn, tới giờ vẫn chưa ra.
Tốc độ thẩm vấn lần này rất nhanh, chủ yếu là vì Từ Vĩnh Lâm phối hợp. Chỉ mất hai mươi phút, anh ấy đã hỏi xong hết vấn đề cần hỏi.
Thu hoạch được nhiều, tuy nhiên phải chờ bắt được một nghi phạm khác tên Từ Vĩnh Song về mới tính tiếp được.
Phương Xuyên vừa trở lại văn phòng đã nhìn thấy Liễu Mộc Mộc ngồi trên ghế của mình, ăn đồ ăn vặt, uống trà sữa, cứ như tới đây nghỉ phép.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!