Chương 44: (Vô Đề)

"Cô định bói thế nào?" Từ Vĩnh Lâm cười hỏi.

Liễu Mộc Mộc đặt ba đồng xu vào tay gã rồi nói: "Cứ xóc một lần là được."

Từ Vĩnh Lâm chậc chậc lắc đầu, làm thế qua loa quá, nhưng gã vẫn xóc đồng xu rồi xòe tay cho Liễu Mộc Mộc nhìn, sau đó hỏi: "Không cần xóc thêm mấy lần à?"

Gã nhớ là ba đồng xu thì phải xóc sáu lần mới đúng.

"Chỉ là tùy tiện coi bói thôi, không cần trang trọng thế." Liễu Mộc Mộc khá tùy tiện, cô nghịch nghịch mấy đồng xu trên tay Từ Vĩnh Lâm, "Chúng ta cùng xem thử số mệnh sắp tới của chú nhé."

Từ Vĩnh Lâm chờ cô giải quẻ cho mình.

"Ồ… Sắp tới số mệnh chú không tốt cho lắm."

Tới rồi, kịch bản cơ bản nhất chính là nói chuyện xấu trước. Không biết bản lĩnh coi bói của cô gái này tới đâu, nhưng rảnh mấy kịch bản này lắm.

"Sao lại không tốt?" Từ Vĩnh Lâm phối hợp hỏi.

Liễu Mộc Mộc chỉ mặt đồng xu, ngẩng đầu nhìn thẳng vào gã: "Kiếp nạn ngục tù gần ngay gang tấc."

Khoảnh khắc đối mặt với đôi mắt không chút gợn sóng kia, Từ Vĩnh Lâm thoáng rùng mình. Gã vô thức lùi lại một bước, thân là một người đàn ông trưởng thành mà lại bị một cô nhóc dọa cho giật mình.

"Cái gì? Ý là sao?"

Liễu Mộc Mộc thu tay lại, trông chẳng có bất thường gì.

"Ý của cháu rõ ràng lắm rồi mà. Chú sắp bị bắt, chẳng những có kiếp nạn ngục tù mà còn chết sớm, sợ là không sống đến lúc được ra tù đâu."

Cho dù gã đã mặc định Liễu Mộc Mộc chỉ đang ba hoa lừa mình, thế nhưng dù là ai nghe được những lời này thì cũng sẽ cảm thấy khó chịu.

Huống hồ là gã đi theo anh hai bán mạng vì tiền. Nói gã sắp bị bắt, thật đúng là nói đại mà trúng ngay tim đen.

Yết hầu Từ Vĩnh Lâm giật giật, gã cười gượng: "Vậy thì có cách hóa giải kiếp nạn này không?"

Liễu Mộc Mộc nhìn chằm chằm gã vài giây, cảm thấy tính tình người này cũng khá tốt.

Nếu là một kẻ khác không quen biết cô, khi nghe vậy thì chắc chắn sẽ đánh người luôn rồi.

"Có chứ." Liễu Mộc Mộc cười, "Nhưng cho dù cháu có nói thì chưa chắc chú đã tin đâu. Hay là chúng ta nói về kiếp nạn ngục tù này của chú đã nhé."

"Được, cô nói đi."

"Chú bị bắt không phải do chú phạm tội mà là bị liên lụy. Tội này không nhỏ, nửa đời sau sẽ sống trong tù luôn. Tiếc là số chú quá xui, nửa đời sau ngắn ngủi tới đáng thương." Liễu Mộc Mộc liếc gã, giọng điệu không rõ là đồng cảm hay châm chọc.

"Chỉ vậy thôi?"

Gã không lạ gì chiêu trò của cô, chỉ cần nói nghe càng sợ thì tiền hóa giải kiếp nạn càng đắt thôi.

Từ Vĩnh Lâm cho rằng bản thân nhìn thấu kịch bản của cô.

Không phải Liễu Mộc Mộc không nhìn thấy ý không tin tưởng trong mắt gã, nhưng cô vẫn nói tiếp: "Sau khi chú bị bắt không lâu, em gái chú qua đời."

Từ Vĩnh Lâm bật cười: "Tôi không có em gái."

Liễu Mộc Mộc hơi nghiêng đầu, hỏi lại: "Chú không có em gái thật à?"

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Từ Vĩnh Lâm cảm giác như mình bị nhìn thấu. Gã hơi giật mình, nụ cười trên mặt dần biến mất.

Người thân có máu mủ ruột thịt với gã chỉ có một người, đó là anh gã, Từ Vĩnh Song.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!