Chương 43: (Vô Đề)

Sau khi về nhà, Liễu Mộc Mộc đưa cách giải cổ trùng cho Đổng Chính Hào. Lão Đổng nghiên cứu cả buổi, cuối cùng hỏi một câu y hệt con gái khi nãy: "Cần nhiều rượu mạnh như vậy à? Pha rượu với nước có được không?"

Liễu Mộc Mộc thất vọng buông thõng tay: "Không được."

Đổng Kỳ tức tối suýt khóc, hét lớn với bố mình: "Con có phải là con bố không đó!"

"Được rồi, được rồi, hét gì mà hét, chỉ nói vậy thôi mà." Đổng Chính Hào không vui với thái độ của con trai, "Nếu không phải do con chạy lung tung thì có bị như vậy hay không?"

"Rõ ràng là do bố không cho con về nhà, còn có chị ta nữa!" Đổng Kỳ tức giận chỉ vào Liễu Mộc Mộc.

Đổng Chính Hào trừng mắt: "Chị con thì sao?"

Đổng Kỳ sợ hãi rụt tay lại: "… May, may mắn là có chị ạ."

Đổng Kỳ giải cổ trùng cần rất nhiều rượu, may là Đổng Chính Hào quan hệ rộng. Ông nhờ bạn bè giúp, tìm mười mấy thùng rượu mạnh, còn mua một cái tủ lạnh nhỏ, chuyên dùng để đông lạnh sắt.

Khi rượu được chuyển vào nhà họ Đổng, Liễu Mộc Mộc đi dạo quanh tiểu khu để hóng hớt. Nhà họ Trương hàng xóm cũng có người đi ra, là Trương Dương đang dìu bà mình.

Sắc mặt đôi bà cháu này cũng không tốt lắm, bà lão thì uể oải, đi đường còn cần người dìu, khác hẳn dáng vẻ tinh thần thoải mái trước đó.

Trương Dương thì còn đỡ, có lẽ là do tuổi nhỏ khỏe khoắn, nhưng dưới mắt vẫn có quầng thâm rất sâu.

Nhìn thấy bọn họ, Liễu Mộc Mộc mới sực nhớ ra lúc trước Trương Dương có ở nhà ngoại Đổng Kỳ cùng cậu, rất có thể đã bị Đổng Kỳ lây bệnh cho rồi.

Sau khi về nhà, có khi cậu ta lại lây cho người trong nhà nữa.

Liễu Mộc Mộc vội lấy điện thoại ra, nhanh nhẹn gõ chữ: Quên nói với anh mất, có thể lúc ở nhà ông bà ngoại, Đổng Kỳ đã lây bệnh cho người khác rồi.

Âm thanh thông báo tin nhắn tới phá vỡ sự yên tĩnh ở hiện trường phá án. Phương Xuyên nhìn sang Yến Tu, thấy anh cầm điện thoại rời khỏi phòng.

Một giây sau, Liễu Mộc Mộc nhận được điện thoại của Yến Tu.

Cô thoáng thấy lạ, nếu không có chuyện gì khẩn cấp thì Yến Tu sẽ không gọi cô, cho nên vừa nối máy, cô đã hỏi: "Sao thế? Chuyện này nghiêm trọng lắm hả?"

"Không nghiêm trọng. Em đang ở nhà à?" Yến Tu cầm điện thoại đi vào phòng khách. Ánh nắng tràn ngập trong phòng, chiếu lên người anh thành một tầng ánh sáng vàng nhạt, làm nổi bật sườn mặt tuấn tú lạnh lùng, khiến người ta phải hoảng hốt cảm giác như anh không phải người trần.

"Đúng. Hôm nay em mới phát hiện thằng bé lây bệnh cho cả hàng xóm, mà bên nhà họ có phụ nữ mang thai. Có sao không vậy?" Liễu Mộc Mộc đột nhiên nhớ ra chuyện mẹ kế Trương Dương đang mang thai, lại không nhịn được mà hỏi thêm một câu.

"Không cần lo. Sau khi diệt trừ cổ trùng mẹ thành xong thì cổ trùng con sẽ lần lượt tử vong, có thể mặc kệ được."

"Thật à?" Liễu Mộc Mộc vẫn không yên tâm.

"Thật. Mà cổ Mộng chỉ nhắm vào những người có ý xấu trong lòng, người bình thường không có quá nhiều ý xấu, cho nên cùng lắm là chỉ thường xuyên nằm mơ thôi." Hiếm thấy khi Yến Tu giải thích dài dòng cho cô như vậy.

"Được, vậy anh làm việc tiếp đi, em…"

"Chờ chút." Liễu Mộc Mộc còn chưa dứt lời, Yến Tu đã đột nhiên gọi cô lại, "Gần đây ở ngoài không an toàn, ít ra ngoài lại."

"Anh nên nói câu đó với mấy người có ý đồ không tốt với em thì hơn." Liễu Mộc Mộc cười hì hì nói.

Cô không lo cho an nguy của mình lắm, nhưng vẫn rất vui khi Yến Tu đặc biệt dặn dò mình.

Khóe miệng Yến Tu hơi nhếch lên: "Nghe lời đi."

"Biết rồi."

Sau khi cúp máy, Liễu Mộc Mộc nhìn sang nhà hàng xóm. Có vẻ bà lão họ Trương rất hứng thú với thùng rượu của nhà họ Đổng, muốn hóng hớt thử xem bên trong đựng gì, nhưng Khương Lệ chỉ đáp qua loa rằng đó là nước suối nước nóng chở từ bên ngoài vào, ngâm nhiều có lợi cho sức khỏe cho nên muốn đổ vào bồn tắm trong nhà dùng.

Bà lão họ Trương lắc đầu: "Ôi mấy người trẻ tuổi, thật sự chẳng biết tiếc tiền gì mà. Nếu bà lão nhà cô còn sống, chắc chắn sẽ không để cô làm loạn như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!