Chương 40: (Vô Đề)

"Không, cảm ơn, xin cứ cho tôi tiếp tục nghèo túng đi." Phương Xuyên cực kỳ cảm động, thẳng thừng từ chối. Sợ là cô mới bói ra vận tiền tài cho anh ấy xong, giây sau cả hai đã cùng chết luôn rồi.

Loại thầy bói bói ra kết quả tự đi kèm "khi nào tôi chết" thế này thì ai dám coi chứ!

Đến quán cơm rồi mới biết, quả thực là một bữa cơm tùy tiện thôi.

May là Phương Xuyên còn biết phải đặt phòng riêng, cho nên cũng không tùy tiện mấy.

Lúc ăn cơm nghe bọn họ nói chuyện phiếm, Liễu Mộc Mộc mới biết ông thầy bói họ Ninh hại cả nhà họ Chiêm đã được đưa đi thủ đô rồi, nhưng giữa đường tái phát bệnh tim, qua đời rồi.

Mặc dù cuối cùng xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, thế nhưng Phương Xuyên cũng đã bắt được người cho nên phía trụ sở chính có lời khen ngợi. Đây chính là nguyên nhân anh ấy mời cơm, tại vì dù sao cũng phải cảm ơn công sức của Liễu Mộc Mộc.

"Phía sau tên Ninh Viễn đó không có người chủ mưu à?" Liễu Mộc Mộc tò mò hỏi.

"Sao lại không có được. Tiếc là chẳng tra hỏi được mấy, không thể khiến ông ta nói ra tin tức quan trọng nhất được." Phương Xuyên vẫn thấy tiếc, có lẽ Ninh Viễn vẫn mong chờ tên chủ mưu tới cứu mình, ai ngờ lại bị diệt khẩu.

Yến Linh lên tiếng an ủi: "Vụ này điều tra được thì cũng coi như đã cứu rất nhiều người. Loại người như Ninh Viễn không phải chỉ có mình ông ta. Phía trụ sở chính đang để mắt tới một công ty đầu tư nước ngoài, cũng từ công ty đó mà điều tra ra mấy công ty, tất cả đều rơi vào trường hợp tương tự."

Liễu Mộc Mộc sợ hãi: "Không chỉ có một nhà giống nhà họ Chiêm à?"

"Cũng không phải, may là phát hiện kịp thời rồi."

Liễu Mộc Mộc suy nghĩ, lần này cô mạo hiểm dính vào vụ này, may là kết quả sau cùng cũng không quá tệ như tưởng tượng.

Nhờ cô bất ngờ tham gia mà có rất nhiều sống sót, hình như mình còn phải tự hào lắm.

"Tới đây, tới đây, vì thành công của tất cả, cạn một ly nào." Phương Xuyên nâng một ly nước sôi để nguội lên.

Hiếm có hôm Liễu Mộc Mộc không ghét bỏ mà cụng ly cùng anh ấy.

Cơm nước xong xuôi, Liễu Mộc Mộc đi vệ sinh, còn Phương Xuyên đi tính tiền. Trong phòng chỉ còn lại hai anh em Yến Tu và Yến Linh.

Yến Linh lại gần Yến Tu, tò mò hỏi: "Anh, sao phải nói mấy chuyện này cho Mộc Mộc làm gì?"

Yến Tu liếc qua cô nàng: "Em ấy có tham gia giúp đỡ, vậy thì việc biết được chuyện xảy ra sau khi mình hành động không phải bình thường lắm à?"

"Nhưng mà em cảm thấy…" Yến Linh còn chưa nói xong thì đã đụng trúng ánh mắt lạnh nhạt của anh họ mình, vội vàng quay xe, "Em cảm thấy anh nói rất đúng."

Chưa nói tới mấy thứ khác, chỉ riêng việc ngồi trong cục cảnh sát đã có thể bói ra hành tung của hung thủ đã rất khủng bố. Nếu không phải có anh cô nàng ở đây, cô nàng đã suy xét tới việc lừa Liễu Mộc Mộc về trụ sở chính rồi.

Giải quyết xong chuyện cơm nước, Liễu Mộc Mộc về trường với tâm trạng vui vẻ.

Lúc cô trở về ký túc xá, Vệ Tuyết và Tiền Hiểu Manh đều ở đây, chỉ có Tiết Lam vẫn chưa về.

Thật ra thì sau khi ăn cơm cùng Từ An Trạch xong, Tiết Lam đã định về sớm, buổi tối còn mời mấy người Liễu Mộc Mộc ra ngoài ăn. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Kế hoạch ban đầu đã quyết định xong, thế nhưng lúc đi đến dưới lầu ký túc xá, khi hai người nhắc tới chuyện tối nay thì lại sinh ra ý kiến khác nhau.

Từ An Trạch nói với cô nàng: "Lam Lam, anh hi vọng tối nay em sẽ tham gia tiệc sinh nhật của Trác Nhiễm cùng anh."

Tiết Lam còn đang ôm bó hoa hồng anh ta tặng trong ngực. Cô nàng đột nhiên thấy mùi thơm những bông hoa tỏa ra rất gay mũi.

"Vì sao em nhất định phải đi?" Tiết Lam ngẩng đầu nhìn anh ta. Bởi vì trời nóng nên gò má cô nàng hơi phiếm hồng.

Làn da cô nàng vốn rất trắng, bộ dáng hiện tại lại càng làm nổi bật lên sự khỏe khoắn của cô nàng.

Giống như lần đầu gặp mặt, là một cô gái hoạt bát, sáng sủa, đôi mắt sáng như biết cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!