Vì bận chuyện tang lễ nên Đổng Chính Hào mất ròng rã ba ngày, người gầy đi ba, bốn cân, trông vừa mệt mỏi lại tiều tụy.
Buổi sáng thứ tư, ông hẹn gặp Liễu Mộc Mộc. Hai bố con hẹn gặp ở một nhà hàng tư nhân. Trong phòng bao riêng bày biện chiếc bàn tròn xoay, hai người ngồi đối diện như đang đàm phán.
Lần này khi gặp lại cô con gái cả, tâm trạng Đổng Chính Hào phức tạp hơn nhiều.
Mấy hôm nay, những lời Liễu Mộc Mộc nói ngày mẹ ông qua đời cứ lặp đi lặp lại trong đầu ông. Nói thật thì ông không hề bất ngờ chút nào.
Mẹ ông trọng nam khinh nữ. Khi Tiểu Mộc Đầu vừa ra đời, mẹ ông đã tỏ rõ mình không vui, nhưng Đổng Chính Hào không ngờ bà lão sẽ bán cô đi, còn nói dối rằng cô bị bắt cóc.
Mặc dù mẹ ông làm chuyện xấu nhưng dẫu thế nào thì đó cũng là mẹ ruột của mình, hơn nữa giờ đây bà lão đã chẳng còn trên đời.
"Hôm nay bố tìm con là muốn tâm sự về chuyện xảy ra mấy ngày nay." Giọng điệu Đổng Chính Hào có hơi cứng ngắc, thái độ như đang nói chuyện với nhân viên.
Chút tình cảm bố con mà ông dành cho Liễu Mộc Mộc đã hoàn toàn biến mất từ lúc hai người trở mặt ở bệnh viện rồi.
Liễu Mộc Mộc im lặng ngồi trên ghế, chớp chớp đôi mắt hạnh nhìn Đổng Chính Hào, chờ ông nói tiếp.
"Bố biết là nhất định con còn hận chúng ta lắm, nhưng bà con đã không còn, người chết rồi như đèn dầu đã cạn. Con còn trẻ, cần gì nhớ mãi chuyện này không quên."
Liễu Mộc Mộc: "Bố hiểu lầm con rồi, con đến để tiễn bà nội đi hết đoạn đường cuối thật mà. Nếu còn nhớ mãi không quên chuyện cũ thì sao giờ con mới tìm về nhà mình."
Lời nói êm tai, đáng tiếc Đổng Chính Hào lại không dám tin.
Cô gái trông thì ngây thơ, vô hại, ngay cả ông cũng bị lừa, mãi tới cuối cùng mới buông lời ác độc. Chắc chắn ông sẽ không để bị lừa lần nào nữa.
Thấy cô còn cứng miệng, ông biết có nói nữa cũng vô dụng cho nên im lặng. Đổng Chính Hào lấy một chồng văn kiện đã chuẩn bị trước cùng một cây bút ra đặt lên bàn, đẩy tới trước mặt Liễu Mộc Mộc.
"Đây là hợp đồng bồi thường, bên trong gồm có một căn nhà ở trung tâm thành phố và một cửa hàng, giá thị trường hơn ba triệu nhân dân tệ*. Chỉ cần ký tên thì mọi thứ sẽ thuộc về con."
*Khoảng mười triệu rưỡi VND.
Liễu Mộc Mộc mở hợp đồng ra, vẻ mặt kinh ngạc: "Tặng không hai căn bất động sản, có chuyện tốt như vậy thật à?"
Biểu cảm Đổng Chính Hào không thay đổi, chờ cô xem tiếp.
Liễu Mộc Mộc lật tờ tiếp theo, nội dung hợp đồng phía sau lộ ra. Cô nghiêng đầu: "Không được nói cho bất cứ ai khác về quan hệ bố con của chúng ta?"
"Quan hệ của chúng ta không thích hợp để người ngoài biết."
"Vậy là bố không định nhận lại con à?" Liễu Mộc Mộc nói thẳng vào trọng tâm.
Đổng Chính Hào không quen nói chuyện thẳng thắn như vậy, ho nhẹ một tiếng rồi nói khéo: "Chỉ là bình thường không tiếp xúc với nhau thôi. Nếu sau này con cần gì thì có thể tới tìm bố."
"Ồ…"
Nhìn cô suy tư, nét mặt của Đổng Chính Hào thả lỏng hơn.
Nhưng lúc ông nghĩ Liễu Mộc Mộc sẽ ký tên thì cô lại chép miệng: "Điều kiện hấp dẫn thật, nhưng con không ký được."
"Con thấy vậy còn ít à? Nếu còn yêu cầu khác thì con có thể nói."
Số lượng như trong hợp đồng chỉ mới là cái giá thấp nhất mà Đổng Chính Hào chịu chi thôi, bên dưới vẫn còn chừa trống. Vì để thoát khỏi đứa con gái này, ông cũng không keo kiệt lắm. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc
- Cấm Thành.
Đương nhiên, dù gì cũng là con gái ruột, ông sẽ không dùng thủ đoạn mình dùng với người khác để đối phó cô. Đồ đã cho đi cũng không thu lại, nhưng chỉ có thể tới vậy thôi.
"Không phải. Nếu con ký rồi thì không ở cùng bố được nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!