Chương 38: (Vô Đề)

"Có thể." Liễu Mộc Mộc trả lời, "Cậu muốn bói chuẩn cỡ nào? Gieo quẻ bình thường thì chỉ chính xác đến mức mình cho cậu biết hai người có thể hẹn hò hay không thôi, chi tiết hơn thì không thể."

"Vậy còn loại không bình thường?" Tất cả mọi người đều tò mò.

Liễu Mộc Mộc gật đầu: "Loại không bình thường thì phải trả mười nghìn tệ* cho mình, mà chỉ có thể coi một lần."

*Hơn 34 triệu VND

"Loại đó có thể coi chuẩn cỡ nào?" Tiết Lam hỏi.

"Có thể coi được kết quả sau khi chọn cả hai lựa chọn chia tay hay không sẽ xảy ra chuyện gì."

"Đỉnh vậy luôn á, tụi mình cũng coi được hả?" Theo như lời Liễu Mộc Mộc thì có khác gì tiên tri tương lai luôn đâu, Tiền Hiểu Manh cũng có chút dao động.

Liễu Mộc Mộc lắc đầu: "Không đề nghị các cậu coi. Biết được tương lai của mình cũng không nhất định là chuyện tốt."

Cô coi cho Tiết Lam là bởi vì cô cũng muốn biết, rốt cuộc thì Từ An Trạch có ý định gì với Tiết Lam.

Tiết Lam cắn môi: "Được, mình coi."

Đó không phải số tiền nhỏ, may là cô nàng có đủ tiền lì xì để dành được. Nếu như dùng tiền có thể mua được một kết quả khiến mình tâm phục khẩu phục thì cô nàng đồng ý.

Lý trí không thể cho cô nàng biết đâu là đúng, đâu là sai trong chuyện tình cảm, nhưng số mệnh thì có.

"Nếu vậy thì sáng thứ bảy, cậu chuẩn bị đủ mười nghìn tệ tiền coi bói, mình sẽ nói kết quả cho cậu biết."

Sáng sớm thứ bảy, Đổng Chính Hào nhận được cuộc gọi hối thúc rời khỏi nhà của con gái lớn, một hai nằng nặc ông phải tới đón. Trong lòng ông không vui, nhưng vẫn phải ngoan ngoãn lái xe đến.

Ai bảo ông là một người bố tận tâm chứ.

Xe ông đậu lại mười phút mới thấy Liễu Mộc Mộc đi ra cùng một cô bé cùng tuổi.

Trước mặt bạn của con gái mình, nụ cười trên mặt Đổng Chính Hào thân thiện hẳn: "Chào cháu nhé, chú là bố của Mộc Mộc."

Ông cảm thấy Tiết Lam khá quen, nhớ lại thì mới nhận ra cô nàng chính là người mình gặp hôm khai giảng.

"Cháu chào chú, cháu là Tiết Lam ạ." Tiết Lam lễ phép chào hỏi Đổng Chính Hào. Hai người cùng lên xe.

Đổng Chính Hào cứ nghĩ Liễu Mộc Mộc muốn mời bạn về nhà chơi, đang định lái xe thì lại nghe Liễu Mộc Mộc nói: "Bố, bố chờ chút."

Đổng Chính Hào quay đầu với vẻ mặt khó hiểu, chợt phát hiện con gái mình đang nắm lấy một tay của Tiết Lam, mặt đối mặt với cô nàng.

Mặc dù chỉ thấy sườn mặt của cô, nhưng bỗng nhiên Đổng Chính Hào rùng mình một cái, đại não chưa cảm giác được bất thường thì cơ thể đã phản ứng trước.

Liễu Mộc Mộc trước mặt ông cứ như biến thành một người khác.

Không chỉ mình Đổng Chính Hào có cảm giác này, ngay cả Tiết Lam cũng thấy Liễu Mộc Mộc như vậy.

Đôi con người của Liễu Mộc Mộc trông vô cảm, phản chiếu hình bóng cô nàng bên trong khiến cho người ta không hiểu sao lại bất an.

"Mộc Mộc…" Tiết Lam do dự gọi tên cô.

Liễu Mộc Mộc không đáp lời cô nàng. Bàn tay hai người nắm lấy nhau khoảng năm phút, cô mới chậm rãi nhắm nghiền mắt.

Lúc mở mắt ra, cô giơ tay xoa xoa đôi mắt mình, lập tức trở lại dáng vẻ trước đây. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

"Mộc Mộc, cậu không sao chứ?" Tiết Lam lo lắng hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!