Chương 37: (Vô Đề)

"Không cần, tự mình đi được…" Tiết Lam không muốn làm phiền bạn mình. Nhưng Tiền Hiểu Manh lại sợ tới lúc đó cô nàng sẽ nhìn thấy chuyện gì, không chịu nổi cú sốc lớn như vậy.

"Ui ui, đừng khách sáo với tụi mình mà. Dù gì tụi mình cũng có thể tiện dạo phố rồi mua đồ luôn, đúng không Mộc Mộc?"

Liễu Mộc Mộc vội vàng gật đầu.

"Vậy… Được."

Vệ Tuyết còn không biết có chuyện gì, nhưng thấy cả Liễu Mộc Mộc và Tiền Hiểu Manh đều nháy mắt ra hiệu với mình thì cũng đồng ý đi cùng.

Hơn hai giờ chiều, bốn người trong phòng ký túc bắt xe tới bệnh viện Khánh Thành II.

Không tốn nhiều thời gian lắm, Liễu Mộc Mộc đã tìm được phòng bệnh của Trác Nhiễm.

Lúc này ở trong phòng bệnh, Trác Nhiễm đang nghịch điện thoại của Từ An Trạch. Không biết là cô ta xem cái gì mà cười rất vui vẻ. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Thỉnh thoảng điện thoại lại vang lên âm thanh thông báo tin nhắn tới, nhưng cô ta nào quan tâm, còn chẳng chịu trả điện thoại cho Từ An Trạch.

Mấy người Tiết Lam cách phòng bệnh còn mấy bước chân, nhưng đã có thể nghe rõ ràng tiếng nói chuyện bên trong.

Một giọng nữ vang lên, cô ta nói: "Từ An Trạch, tôi muốn ăn nho."

Bước chân Tiết Lam dừng lại, cô nàng không nghe thấy giọng bạn trai mình.

Nhưng một giây sau, giọng nữ ấy lại vang lên: "Tôi đang xem video, cậu đút tôi ăn đi."

Giọng điệu cực kỳ tự nhiên.

Lúc bấy giờ, Tiết Lam mới nhận ra bất thường. Cô nàng ngơ ngác nhìn ba người bạn tốt đi cùng mình, thoáng mơ hồ không biết nên bước tiếp hay lùi về sau.

Lần trước Tiền Hiểu Manh đã bị ngăn lại, cơn tức vẫn còn. Bây giờ trực tiếp nắm lấy cổ tay Tiết Lam, khí thế hừng hực bước tới phía phòng bệnh.

Lúc cô ấy đạp cửa ra, Trác Nhiễm còn chưa ăn xong quả nho mà Từ An Trạch đút cho.

Ánh nắng chiếu rọi khắp phòng bệnh. Nữ sinh xinh xắn nằm trên giường cười thoải mái, cộng thêm nam sinh tuấn tú đang đút trái cây cho cô ta. Một cảnh tượng đẹp đẽ biết bao!

"Lam Lam, sao em lại tới đây?" Từ An Trạch thấy rõ ai bước vào thì thu tay lại, đứng dậy khỏi ghế.

Liễu Mộc Mộc đứng bên cạnh, ung dung giải thích: "Không thấy cậu trả lời tin nhắn, Lam Lam lo lắng nên nhờ người ta hỏi thăm xem. Nghe nói cậu đang ở trong bệnh viện để chăm sóc bạn bè, bọn mình cũng tới đây thăm viếng."

Trác Nhiễm bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy mà lại chẳng hề căng thẳng. Động tác nhàn nhã của cô ta cũng chưa từng thay đổi, chỉ hơi nghiêng đầu: "Mấy người là ai?"

"Cô ấy là bạn gái của Từ An Trạch. Còn bọn mình là bạn cùng phòng của cô ấy."

Tiền Hiểu Manh nói xong nhìn đặc biệt nhìn Trác Nhiễm, chỉ thấy cô ta bình thản "À" một tiếng.

Cô ta liếc một vòng nhìn mấy người, sau đó nói với Từ An Trạch: "Nếu là tìm cậu thì mấy người mau ra ngoài nói chuyện cho xong đi. Thuận tiện thì lấy quần áo giúp tôi trước khi ra ngoài với."

Cô ta hất cằm ra hiệu Từ An Trạch tới lấy đồ ở ngăn tủ.

Sau đó, anh ta đi lấy quần áo cho Trác Nhiễm thật.

Đặt quần áo lên ghế dựa xong, Từ An Trạch vô thức nhìn cô ta một cái. Trác Nhiễm còn chẳng thèm nhìn anh ta lấy một cái, vẫn đang nghịch điện thoại của anh ta như cũ.

Tiết Lam nhìn chiếc ốp điện thoại quen thuộc kia, sau đó quay người bước ra.

Lúc đầu cô nàng có rất nhiều điều muốn nói cùng anh ta, muốn nói mình đã không còn không khỏe như khi trước nữa, muốn nói với anh ta, sau một tuần không gặp, cô nàng rất nhớ anh ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!