Chương 35: (Vô Đề)

Yến Tu ngẩng đầu, nhìn thấy Liễu Mộc Mộc đứng ngoài cửa thì bình tĩnh đặt tài liệu xuống: "Có chuyện gì?"

Sau lưng Liễu Mộc Mộc là Phương Xuyên mới phân phát chè trái cây cô mang tới xong, cũng đang cầm một hộp ăn. Vốn còn định đưa Yến Tu một hộp, nhưng nhìn lại tình hình hiện tại thì anh ấy vẫn không nên dính vào thì hơn.

"Cô ấy là ai?" Liễu Mộc Mộc không trả lời câu hỏi của anh, ngược lại hơn khí thế hừng hực mà hỏi.

Câu này hỏi hay đấy, Phương Xuyên cắn một miếng nho, anh ấy cũng đang muốn biết.

Anh ấy chỉ biết cô gái đó là nhân viên điều tra mà trụ sở chính ở thủ đô điều tới, nhưng trông người nọ rất thân thiết với Yến Tu.

"… Em họ tôi." Sau một khắc im lặng ngắn ngủi, Yến Tu đáp lời.

"Vì sao trông hai người không giống nhau?" Ánh mắt Liễu Mộc Mộc hung ác nhìn anh, trong mắt có hai chữ rất to, không tin!

Yến Tu khoanh tay trước ngực, suy nghĩ: "Có lẽ là do gen của tôi tốt hơn em ấy?"

Nghe thử coi có chút tình anh em nào không.

Yến Linh ngơ ngác, sao lại nhắc tới cô nàng làm gì? Với cả cô gái nhỏ trước mặt mình là ai, sếp của anh cô nàng ư?

Liễu Mộc Mộc nửa tin nửa ngờ bước vào, quan sát Yến Linh, lại nhìn qua Yến Tu, trông chẳng giống chút nào.

"Cần phải xuống lầu lấy chứng minh thư chứng minh quan hệ ruột thịt không?" Giọng điệu bình thường đến nỗi cô không biết anh đang nghiêm túc hay nói đùa.

Liễu Mộc Mộc nhanh chóng ngồi vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc của anh, hai tay đặt trên đùi: "Thật ra em cũng không tò mò cỡ đó."

Con ngươi đen nhánh của Yến Tu nhìn cô: "Rốt cuộc có chuyện gì?"

Cô duỗi ngón tay của mình ra cho anh xem: "Anh xem nè, đỏ hết rồi."

Ngón tay hôm đó đụng phải tấm bùa tới giờ vẫn còn đỏ.

Mặc dù không đau không ngứa, nhưng nhìn cứ kỳ cục làm sao.

"Chạm phải thứ gì?" Yến Tu hơi nhíu mày, ngón tay nhéo nhéo đầu ngón tay cô, "Có đau không?"

"Không đau, chẳng có cảm giác gì cả." Nói rồi có nghịch nghịch ngón tay chưa thu lại của Yến Tu.

Yến Linh bên cạnh quan sát: Có người ở đồn cảnh sát quấy rồi anh họ cô nàng, lại còn chưa bị xiên chết một trăm lần, ôi thánh thần thiên địa ơi kích thích thấy bà nội á!

"Em chỉ chạm vào một tấm bùa bình an của bạn em, sau đó tay thành ra vậy luôn, còn tấm bùa đó thì hóa thành tro." Liễu Mộc Mộc bày ra vẻ mặt vô tội nói tiếp.

Yến Tu thu tay lại: "Chỉ là chút phản ứng nhỏ khi bị cắn trả thôi. Bùa bình an không làm em bị thương được."

Một vết đỏ nhẹ không tính là bị thương, nhưng có thể lưu lại dấu vết như vậy thì chứng tỏ lực cắn trả không nhỏ. Trên người Liễu Mộc Mộc có lệnh bài gieo quẻ, tấm lệnh bài đó là đồ bảo mệnh, thứ có thể xuyên qua lớp phòng hộ đó thì hẳn là một loại bùa rất mạnh.

Liễu Mộc Mộc nhìn dấu vết trên đầu ngón tay, ngẫm nghĩ gì đó: "Cho nên đây không phải bùa bình an?"

Cô giương mắt nhìn Yến Tu: "Có thể xác định là loại bùa gì không? Có ích hay có hại với người dùng"

"Nếu lúc xảy ra cắn trả, em không làm ra hành động ác ý gì với người sở hữu tấm bùa này thì nó khá nguy hiểm."

Liễu Mộc Mộc chớp chớp mắt, đặt tay lên bàn, cả người hơi nghiêng về trước: "Là bạn trai của bạn em đưa tấm bùa đó cho cô ấy. Vậy giờ em báo cảnh sát, các anh có đi bắt cậu ta không?"

"Bằng chứng đâu?"

"Tấm bùa đó…" Liễu Mộc Mộc im lặng, bùa mất mất rồi.

Nhưng cô vẫn chưa từ bỏ ý định: "Nhưng rõ ràng là có vấn đề. Em cảm thấy sau khi không còn tấm bùa đó nữa, bạn em đã khỏe hơn rất nhiều. Các anh thật sự không thể điều tra thêm ư?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!