Chương 32: (Vô Đề)

Đã gần qua tháng chín nhưng Khánh Thành vẫn nóng như ngày nào, khiến người ta nóng nảy. Các trường tiểu học trong thành phố cũng lục tục bắt đầu khai giảng.

Thứ còn làm ta khó chịu hơn việc kỳ nghỉ đã kết thúc đó là gì? Đó chính là lúc chỉ còn một ngày nữa thôi là khai giảng, ta bỗng nhận ra bài tập hè trống trơn chưa làm một chữ.

Đổng Kỳ vốn định viện cớ chân mình để trốn đi học, bởi vì cậu còn chưa làm bài tập.

Vì để thuyết phục bố mẹ, sau bữa sáng, cậu bắt đầu lẩm bẩm kêu la đau chân. Ngay lúc mẹ mình quan tâm thì nhân cơ hội nói ra yêu cầu của mình.

Cậu bảo không muốn đi học, mẹ mau xin nghỉ một tháng cho mình đi.

Khương Lệ thoáng do dự, còn chưa kịp đồng ý, Đổng Kỳ đã ôm chân lăn qua lăn lại trên ghế sa lông, vừa lăn vừa gào: "Bà, bà ơi, con nhớ bà…"

Trước khi Liễu Mộc Mộc chuyển tới nhà họ Đổng, chuyện này là một chuyện cực kỳ thường xuyên.

Mỗi khi như vậy, bà lão sẽ chạy tới, mắng hết một vòng những người trong nhà ngoài trừ con trai và cháu trai mình, sau đó đồng ý đủ loại yêu cầu của Đổng Kỳ.

Sau này không còn bà lão nữa, bỗng thấy con trai mình như vậy, Khương Lệ còn thấy không quen.

Mặc dù bà nuông chiều con trai, nhưng con trai cứ vừa khóc vừa gào thét như gà bị cắt tiết thế kia, bà cũng thấy phiền chứ.

"Không thì để em xin nghỉ một tháng trên trường cho Tiểu Kỳ nhé?" Vì để con trai câm miệng, Khương Lệ đành phải bàn bạc với Đổng Chính Hào còn chưa đến công ty.

Đổng Chính Hào suy nghĩ một lúc, đang định đồng ý thì nhìn thấy Liễu Mộc Mộc đứng trên lầu hai nhìn xuống: "Nếu nhớ bà như vậy thì có cần chị đưa em xuống dưới đó gặp bà hay không?"

Đổng Chính Hào lập tức giật mình, sao ông lại quên bất hòa giữa con gái cả và mẹ mình cơ chứ. Vậy mà con trai ông còn dám nằm đó gọi bà, không phải đang cố ý gây sự à!

Ông giận tái mặt, rống banh cuống họng với Đổng Kỳ: "Gào cái gì mà gào! Ngày mai đi học cho bố! Đừng có hòng nghỉ học!"

Khí thế chủ nhà phóng thích tứ phương.

Tiếc là Đổng Kỳ chẳng thèm để ý, cậu gào lại với Đổng Chính Hào: "Không đi!"

"Bố thấy con thèm bị đánh lắm rồi đấy." Đổng Chính Hào nhìn xung quanh tìm thứ gì tiện tay chút, thế là con gái nhỏ đứng cạnh lặng lẽ đưa cái chày cán bột cho ông.

Ban đầu Đổng Chính Hào chỉ định nổi giận cho có thôi, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao. Hơn nữa, sao lại có chày cán bột ở đây?

Nếu cả chày cán bột cũng nằm trong tay rồi, vậy thì thuận tiện đánh con trai một trận vậy.

Thế là mông Đổng Kỳ phải chịu mấy cú tới từ bố mình. Đổng Chính Hào vừa ấn đầu con trai đánh vừa hỏi: "Nói, có đi học hay không?"

"Không đi!" Đổng Kỳ gào đến khàn giọng cứ như trong nhà có trại mổ heo.

"Không đi học thì bố đánh gãy luôn cái chân còn lại của con. Để xem con có đi học hay không." Lại đánh tiếp.

Cuối cùng đánh tới khi mông Đổng Kỳ đỏ bừng lên, cậu mới nghẹn ngào rặn ra một câu: "Con đi mà, bố đừng đánh nữa, hu hu hu hu…"

Cảnh tượng ông chồng thuần phục con trai quá oanh liệt, Khương Lệ đau lòng lau khóe mắt chẳng vương chút lệ nào, cuối cùng quyết định nhắm mắt làm ngơ mà bỏ lên lầu.

Sau khi lặng lẽ góp chút công sức "hèn mọn" không đáng kể, Đổng Duyệt lặng lẽ quay về phòng chuẩn bị đồ dùng ngày mai đi học cần tới.

Liễu Mộc Mộc chạy xuống lầu, đứng ở khoảng cách gần hóng kịch hay. Sau khi xem xong còn đưa cho bố mình một ly nước chanh để bổ sung thể lực.

Lão Đổng đánh con trai xong, ừng ực mấy ngụm uống nước chanh con gái đưa, cảm giác sung sướng ngập tràn.

"Có phải Mộc Mộc cũng sắp khai giảng không?" Hai bố con chẳng thèm để ý Đổng Kỳ đang cắn gối khóc hu hu, đi ra chỗ khác nói chuyện.

"Mùng 1 tháng 9 là khai giảng, hôm 31 tới trước để sắp xếp mấy chuyện lặt vặt." Cũng chính là ngày mai.

"Được, vậy mai bố đưa con tới trường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!