Chương 30: (Vô Đề)

Lấy khẩu cung xong, mối quan hệ giữa nhà họ Chiêm và Ninh Viễn về cơ bản đã sáng tỏ.

Lúc Ninh Viễn còn là khách quý của Chiêm Hoành Nghiệp thì có lén lút tiếp xúc với Chiêm Hồi Thiên. Chỉ sợ khi đó thầy ta đã sắp xếp chuyện hôm nay xong rồi.

Tiếc là Chiêm Hồi Thiên cũng không biết nhiều chuyện tư giữa bố mình và Ninh Viễn, chỉ biết Chiêm Hoành Nghiệp đã trả ra một cái giá rất đắt mới lấy được chiếc bình hoa kia từ tay Ninh Viễn, cũng như cách dùng bình hoa.

Còn về phần Ninh Viễn thì vẫn chưa rõ ràng.

Tạm thời khẩu cung của Chiêm Hồi Thiên vẫn chưa dùng được. Hiện tại với người ngoài, anh ta vẫn đang là người sắp chết đang được cấp cứu.

Rời khỏi phòng bệnh, Phương Xuyên kéo Yến Tu qua một bên, hạ giọng hỏi: "Bây giờ Chiêm Hồi Thiên đã không còn vấn đề gì lớn nữa rồi. Bên phía Chiêm Ny thì sao?"

Yến Tu lắc đầu: "Sợ là rất khó tỉnh lại."

Trước đó Yến Tu đã có nói trước cho anh ấy về khả năng này nên Phương Xuyên cũng đoán được.

"Không có bằng chứng chính xác từ Chiêm Ny thì sợ là vẫn chưa thể định tội Ninh Viễn ngay được. Ông ta cũng chẳng phải nhân vật quan trọng gì, đành phải dùng ông ta làm mồi câu cá thôi." Phương Xuyên suy nghĩ rồi nói, "Tôi sẽ đưa Ninh Viễn vào trại tạm giam mấy ngày với lan tin Chiêm Ny đang hôn mê bất tỉnh ra ngoài. Tới lúc đó chắc là sẽ có người điều tra tình huống Chiêm Hồi Thiên."

"Để ông ta không sống qua ngày hôm sau cũng không khó." Yến Tu hiểu ý Phương Xuyên.

Phương Xuyên cười một tiếng: "Vậy thì tốt. Có thể câu được nhiều cá hay không thì phải xem xem mồi chúng ta đưa ra có thơm không."

Sau khi sắp xếp xong xuôi việc ở bệnh viện, Phương Xuyên còn hào phóng mời Liễu Mộc Mộc một bữa tối, rồi lại đưa cô đi mua điện thoại mới, cuối cùng chở cô và Yến Tu tới một khách sạn gần cục cảnh sát thành phố.

Liễu Mộc Mộc đi vào khách sạn, xuất trình chứng minh thư: "Một phòng đôi tổng thống."

Vừa dứt lời thì cô đã bị người khác kéo ra sau. Yến Tu xuất trình chứng minh thư của mình, đặt bên cạnh cái của cô: "Phiền cô cho hai phòng đơn tổng thống."

Chị tiếp tân hơi há miệng nhìn nụ cười như nhe nanh múa vuốt của Liễu Mộc Mộc đứng đằng sau, cúi đầu đặt phòng cho họ.

Sau khi đặt phòng xong, Yến Tu đưa chứng minh thư và thẻ phòng cho cô. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Hai tay Liễu Mộc Mộc bám lấy quầy tiếp tân không buông, trông mong nhìn qua bảng giá của phòng đôi tổng thống ở trên cùng, ý muốn Yến Tu chú ý tới.

Yến Tu đi lướt qua cô, thuận tay xoay đầu cô lại: "Đi thôi."

Không dao động chút nào.

"Lạnh lùng, vô tình, vô lý. Em cứ muốn ở phòng đôi đấy. Chẳng lẽ thầy bói cao tay như vậy mà không xứng ở phòng lớn một chút à?" Ngay cả cơ hội tự tiêu tiền của mình mà cũng không cho cô, Liễu Mộc Mộc thấp giọng lẩm bẩm trong thang máy.

Phương Xuyên cười hì hì xen vào: "Em muốn ở phòng đôi hay là muốn ở phòng đôi cùng cố vấn Yến của chúng tôi vậy?"

"Thì phòng đôi vốn là để hai người ở mà, không thì chẳng phải lãng phí lắm chắc?" Liễu Mộc Mộc lí lẽ hùng hồn.

Thang máy đưa bọn họ lên tầng mười hai. Yến Tu nói một câu: "Cho nên tôi đặt hai phòng đơn, để khỏi lãng phí."

Liễu Mộc Mộc tức tới mức muốn ngất luôn.

Phương Xuyên xua xua tay với cô, cố vấn Yến của bọn họ vốn tâm địa sắt đá mà còn cay nghiệt như thế đấy.

Ba người vào phòng Yến Tu trước. Anh vẽ một tấm bùa cho Liễu Mộc Mộc, sau đó nói: "Em tự canh giờ đi. Cách hai tiếng thì qua đổi bùa một lần."

Liễu Mộc Mộc ngồi lên chiếc giường êm ái, trông mong nhìn anh: "Dù gì tối nay cũng không cần ngủ, hay là…"

"Không được." Còn chưa nói xong thì Yến Tu đã từ chối.

"Em còn chưa nói xong mà. Em chỉ định chơi đấu địa chủ thôi mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!