Chương 29: (Vô Đề)

Sau khi rời khỏi văn phòng, Phương Xuyên đi lại gần Yến Tu, nhỏ giọng hỏi: "Con gái người ta cũng vì muốn giúp chúng ta bắt hung thủ nên mới thành ra vậy. Cậu xem đi, di chứng của em ấy kinh khủng cỡ nào, cũng không thể cứ mặc kệ vậy được?"

Yến Tu liếc anh ấy một cái: "Sao trước kia không thấy cậu coi giúp người là niềm vui như vậy?"

"Thì không phải là vì đó là bạn gái nhỏ tương lai của cậu à." Phương Xuyên còn chưa quên chuyện này. Dù sao cũng là lời một thầy bói cao tay nói, đáng tin lắm đấy.

Một Yên Tu bình thường lạnh lùng, chút cảm xúc nào cũng chẳng có. Kết hợp với một cô gái nhỏ gian xảo, phiền phức. Cực hợp!

Anh ấy rất mong chờ ngày hai người thật sự thành một đôi lắm đó.

"Tôi cũng từng nói em ấy coi sai. Hơn nửa khi ấy trên tầng đó còn có người khác, bao gồm cả cậu."

Phương Xuyên xua tay: "Thôi đi, gu của chúng ta khác nhau, không đùa được đâu. Cô gái nhỏ đó bảo là mặt tôi vuông. Cái này mà là vuông á? Cái này là khí chất đàn ông."

Yến Tu xoa xoa sống mũi. Ngày nào cũng bị Phương Xuyên tra tấn tinh thần, bây giờ lại thêm một người.

Phương Xuyên thấy anh không nói gì thì tiếp tục cố gắng: "Cậu mà mang em ấy về nhà thì không hay lắm. Hay là đặt hai phòng ở khách sạn gần đây, cứ cách hai tiếng lại đưa một tấm bùa cho em ấy đi. Sống qua đêm nay được là được rồi.

Ngày mai thì không có chuyện gì lớn nữa. Ngoại trừ thẩm vấn Ninh Viễn thì chờ anh em nhà họ Chiêm tỉnh lại nữa là xong. Chúng ta có thể nghỉ ngơi nửa ngày trong cục. Cậu thấy sao?"

Có chuyện thì nên ưu tiên, còn có chuyện thì không. Trước mặt thì trường hợp của Liễu Mộc Mộc đúng là nghiêm trọng hơn. Phương Xuyên không khách sáo với anh nữa.

Hai người đi tới cửa phòng thẩm vấn, Phương Xuyên mới nghe anh "Ừ" một tiếng.

Mãi đến trưa, việc thẩm vấn Ninh Viễn cũng không thuận lợi.

Thầy ta rất phối hợp, hỏi gì thì đáp đó, nhưng lại không phải đáp án mà bọn Phương Xuyên muốn. Không có bằng chứng quan trọng thì chẳng thể cạy miệng thầy ta ra được. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

"Hai đồng chí cảnh sát này, có gì nên nói thì tôi nói cả rồi. Hai anh cứ khẳng định tôi là lừa đảo, vậy thì tôi nhận, tới lúc đó tòa án muốn phán gì thì phán. Còn về ông Chiêm Hoành Nghiệp thì quan hệ giữa tôi và ông ấy chỉ là quan hệ thầy bói và khách hàng bình thường thôi. Ông ấy chết, tôi cũng rất thương tiếc. Nhưng chuyện này thật sự không có liên quan tới tôi."

"Chiêm Hoành Nghiệp có một con trai, một con gái. Ông có biết bọn họ không?" Phương Xuyên đã nghe thầy ta nói câu tương tự rất nhiều lần, nhưng cũng không vì thế mà dao động.

"Có biết. Lúc trước khi chúng tôi ăn cơm cùng nhau, tôi có gặp con ông ấy. Còn con gái Chiêm Hoành Nghiệp thì tôi gặp lúc ở tang lễ của ông Chiêm Hoành Nghiệp."

Sau khi vào đây, Ninh Viễn liền biết đây là đâu. Nhưng mà thầy ta vẫn rất tự tin, chắc chắn mình sẽ không gặp bất trắc gì.

Sau khi xong việc, thầy ta đã xử lý khá sạch sẽ, không để lại bất kỳ manh mối gì. Cho dù cảnh sát muốn nhúng tay vào giới huyền học thì không có vật chứng, nhân chứng thì cũng chẳng thể định tội thầy ta.

"Lần cuối ông gặp anh em nhà họ Chiêm là khi nào?"

"Chính là lần ở tang lễ."

"Thật ư?" Phương Xuyên ngẩng đầu nhìn Ninh Viễn, "Chiêm Ny đâu có nói vậy đâu."

Ngay lập tức cơ thể Ninh Viễn cứng đờ, đôi mắt trợn to. Chỉ là một chút thay đổi thôi nhưng lại bị người đang nhìn chằm chằm thầy ta phát hiện.

Ninh Viễn hơi giật giật môi: "Anh cảnh sát này. Tôi và con gái nhà họ Chiêm không oán không thù, tôi thật sự không biết vì sao cô ấy nói như vậy."

Phương Xuyên không nói tiếp câu của thầy ta mà chỉ nói: "Vừa rồi khi tôi nhắc tới Chiêm Ny, ông rất căng thẳng."

Anh ấy hơi nghiêng người: "Có phải bởi vì ông nghĩ cô ấy chết rồi?"

Lần này Ninh Viễn không đáp lại. Thầy ta im lặng tựa như không muốn nói gì thêm.

Phương Xuyên lại hỏi vài câu nữa nhưng thầy ta cũng không trả lời.

Sau khi dọn đồ rời khỏi phòng thẩm vấn, Phương Xuyên nói với Yến Tu bên ngoài: "Liễu Mộc Mộc đúng là lợi hại, tám mươi phần trăm là ông ta chính là hung thủ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!