Chương 25: (Vô Đề)

Mười giờ sáng, công ty mở cuộc họp, Chiêm Hồi Thiên ngồi vào vị trí lúc trước thuộc về bố mình.

Nhiệt độ điều hòa trong phòng họp hình như quá thấp nên anh ta thấy lạnh.

Anh ta kéo cà vạt, đang định nói chuyện thì lại phát hiện tất cả nhân viên đều nhìn mình bằng ánh mắt hoảng sợ.

Anh ta cúi đầu nhìn mình, phát hiện vết máu chảy thấm qua âu phục.

Vết máu trên cổ là sâu nhất, khiến anh ta không nói nên lời.

Chiêm Hồi Thiên che cổ đi, hai mắt mở to, tựa như còn chưa hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

Có người hét chói tai rồi mở cửa chạy ra ngoài, cũng có người chạy lại có vẻ định giúp đỡ, còn có người đang gọi xe cấp cứu.

Trước mắt Chiêm Hồi Thiên hóa thành màu đen, chỉ còn thính giác hoạt động giúp anh ta nghe thấy tiếng ồn ào xung quanh.

Ngay lúc này, có một nhóm người khác tiến vào phòng. Người đi đầu hét lớn một tiếng với những người xung quanh Chiêm Hồi Thiên: "Cảnh sát phá án, ra ngoài hết."

Mấy người đó do dự rời đi, có ai muốn ở lại thì đều bị cảnh sát đằng sau ngăn lại hết. Sau khi nhân viên rời khỏi phòng họp hết, Phương Xuyên mới đi lại kiểm tra tình hình của Chiêm Hồi Thiên, sau đó trầm giọng nói với Yến Tu sau lưng mình: "Cậu ta cũng bị nguyền rủa rồi, rốt cuộc là sao?"

Bọn họ chỉ mới đưa Chiêm Hồi Thiên vào danh sách nghi phạm sát hại Chiêm Hoành Nghiệp, vậy mà giờ anh ta cũng suýt chết vì lý do tương tự là bị nguyền rủa.

May mà họ tới kịp, nếu chậm trễ chút nữa thì anh ta chết thật rồi.

Yến Tu nửa ngồi nửa quỳ bên cạnh Chiêm Hồi Thiên. Anh lấy một chiếc bút máy mới tinh trong túi áo ra, dùng mũi kiếm giấu trong bút khẽ vạch một vết trên ngón tay khiến máu chảy ra.

Anh điểm ngón trỏ vào giữa trán Chiêm Hồi Thiên, sau đó vẽ một đồ án phù chú bằng máu cực nhanh, hoa văn phức tạp cứ như che khuất cả mắt anh ta.

Theo chữ "Dừng" trầm thấp, anh cũng vẽ ra nét vẽ cuối cùng. Vết thương trên người Chiêm Hồi Thiên rơi vào trạng thái trì trệ kỳ lạ.

Miệng vết thương không khép lại, nhưng cũng không mở rộng nữa, đã dừng chảy máu.

Yến Tu thu tay lại, Phương Xuyên vội đưa một miếng dán cá nhân hình con thỏ qua.

Cái này là anh ấy lấy từ chỗ cháu gái nhỏ của mình, trông cũng xinh mà ha.

Yến Tu nhíu mày nhìn một lúc, cuối cùng vẫn xé ra dán vào.

"Rốt cuộc là cậu ta bị sao vậy? Chẳng lẽ chúng ta tìm sai hung thủ rồi? Không phải chứ, bên phía trụ sở chính cũng gửi thông báo định tội cho cậu ta rồi mà."

Bằng chứng bình thường không thể chứng minh cái chết của Chiêm Hoành Nghiệp có liên quan tới Chiếm Hồi Thiên, cho nên Phương Xuyên đã báo cáo lên trên, nhờ trụ sở chính trợ giúp.

Bởi vì chỉ có ngày sinh không có giờ sinh, muốn cho ra kết quả chuẩn xác thì phải tốn thời gian dài hơn. Mấy ngày nay họ đều chờ hồi âm của trụ sở chính.

Kết quả đúng như họ đoán. Thế nhưng vì sao bây giờ Chiêm Hồi Thiên cũng trúng chiêu vậy?

Đột nhiên Yến Tu hỏi: "Em gái Chiêm Hồi Thiên đâu?"

Phương Xuyên thoáng run rẩy, ngay lập tức đi dặn dò cấp dưới: "Thông báo xuống dưới việc bắt giữ Chiêm Ny. Bắt được lập tức đưa về cục cảnh sát."

"Vâng," Hai viên cảnh sát nhận lệnh, nhanh chóng rời đi.

"Phong thủy nhà họ Chiêm có phải có vấn đề không vậy? Sao cả nhà ai cũng như hóa điên thế?" Phương Xuyên không nhịn được nói. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi Rong Biển. luvevaland và được đăng duy nhất tại trang luvevaland. co, nếu bạn có đọc ở trang reup xong cũng nhớ qua trang chủ đọc để ủng hộ editor nhé. Mọi thắc mắc xin nhắn qua page LuvEva land hoặc Sắc

- Cấm Thành.

Yến Tu không nhận xét gì.

Chiêm Ny ôm bình hoa đi qua vài con phố, sau đó tới được một chung cư cũ kỹ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!